Danh sách Blog của Tôi

Thứ Sáu, 16 tháng 9, 2011

CHÙM TRUYỆN NGẮN TQ (S/t: Thùy Dương)



BÁNH  TRUNG THU BỊ CHUỘT ĂN
Tác giả: Chu Chí Quang

Trung thu năm ấy, nhà tôi gặp chuyện không may: mẹ bị ốm không thể đi làm, nhà máy của ba ngừng sản xuất, ba phải đi kiếm việc linh tinh. Một vị giám đốc công ty nhìn thấy ba trung thực thật thà, bèn cho ba 1 túi bánh Trung thu, bánh ấy vốn chỉ dành cho công nhân chính thức của công ty. Túi bánh có tất cả 5 cái. Nhìn qua túi nhựa, thấy đề là bánh Ngũ Nhân.
Buổi tối, cả nhà ngồi yên lặng vây quanh bánh Trung thu, bố chăm chú nhìn mẹ. Đứa em trai 7 tuổi dõng dạc hỏi: “Bánh Ngũ Nhân mùi vị như nào ấy nhỉ? Con chưa từng được ăn bao giờ !”
“Con cũng chưa bao giờ được ăn”. Đứa em gái 5 tuổi cũng yếu ớt phụ họa theo.
“Năm ngoái vừa mới ăn xong, làm sao đã quên rồi?” Tôi lúc đó 8 tuổi - lấy uy phong của thằng anh cả nạt nộ, miệng cũng nhỏ một vài nước dãi.
Mẹ ngược lại dường như không nghe, không nhìn thấy gì, đẩy bánh lại phía ba nói: “Cho cụ Năm ở bên cạnh bánh nhé. Hôm qua cụ ấy mang cho nho nhà cụ trồng được, chúng ta cũng chưa có gì tặng lại”
“Nho đó chua lắm!” Thằng em lăn ra.
“Chua sao anh còn tranh của em?”. Đứa em gái thẽ thọt nói.
Mẹ lại quả quyết đẩy bánh về gần ba chút nữa. Ba do dự đứng lên, cầm bánh Trung thu tỉ mỉ nhìn: “Chiếc bánh này hình như bị chuột cắn rồi.” Chúng tôi vây quanh, quả nhiên nhìn thấy bánh bị sứt một miếng, mà chỗ túi ni lông đựng bánh cũng bị rách một lỗ nhỏ.
Chiếc bánh mà bị chuột cắn như thế này đương nhiên không thể đem tặng được nữa rồi. Ba anh em chúng tôi vui mừng hớn hở chờ ba xử lý cái bánh: ba cẩn thận cắt sạch chỗ bị chuột cắn đi, sau đó cắt cho anh em chúng tôi mỗi người được khoảng phần ba cái bánh. Bố dành miếng còn lại cho mẹ, mẹ cũng không ăn, hai người cứ đùn đẩy nhau. Cuối cùng miếng bánh đó để đến ngày thứ hai, lại dành cho chúng tôi. Lúc đó, mẹ lấy chút vụn bánh đưa lên miệng, rồi chút còn lại đặt vào miệng ba, nói: “Chúng ta cũng được ăn bánh Trung thu rồi, cũng ăn Tết Trung thu rồi”
Nhiều năm qua đi, chúng tôi đều đã có gia đình riêng. Mỗi năm đến Rằm tháng 8 lại biếu ba mẹ bánh Trung thu. Lúc ăn bánh “đoàn viên”(1), chúng tôi đều nhắc đến câu chuyện vui năm xưa – Về chuyện con chuột gặm bánh, bọn trẻ vẫn vây quanh ba và hét to: “Ông chuột! Ông chuột!”
Lúc đó, mẹ lại cười nói: “Lúc đó anh đùa, ai mà không nhận ra. Làm gì có con chuột nào ăn bánh Trung thu cơ chứ!”

                             


ĐIỆN THOẠI NỬA ĐÊM
Tác giả: Triệu Kiến Văn

Nửa đêm. Chuông điện thoại chợt reo. Ai mà lại gọi vào giữa đêm hôm khuya khoắt thế này?  Nó tức giận cầm ống nghe.
Đêm tĩnh mịch bỗng bị âm thanh ào ào trong điện thoại đánh vỡ tan, không rõ là âm thanh gì. Có một tiếng thoát ra từ ống nghe, là tiếng mẹ, hơi chút run run: “Các con ở đỏ bình yên chứ? Các cháu tan học có về nhà không? ”
“Chúng con bình thường, các cháu vẫn ngoan”. Nó hỏi lại “Có vấn đề gì vậy?”
Bố bình tĩnh nói: “Chỗ bố mẹ mưa bão - không có gì, bình yên là được rồi”
Nó cười sằng sặc: “Bố, mẹ, bố mẹ cũng thật là. Ở đây là đất Mỹ, cách hàng vạn dặm, khí hậu làm sao mà giống nhau?”
Bố gác ống nghe, nó lẩm nhẩm tính: Bây giờ đang là hơn 4 giờ chiều ở Trung Quốc, cũng là giờ trẻ con tan học. Thảo nào bố mẹ hỏi tới bọn trẻ con. Bố mẹ ở nông thôn không biết chênh lệch múi giờ, họ cứ nghĩ giống như ở quê vậy.
Nó lại chợp mắt một chút, sau đó bắt đầu một ngày mới bận rộn. Mới nhập cư tới đây, bao nhiêu việc phải lo, hai vợ chồng nó bận tới mức chả có thời gian mà thở nữa. Đến ngày thứ ba nó xem ti vi bỗng thấy một tin thời sự: Một vùng của Trung Quốc bị mưa bão lũ cuốn, có đến một nửa vùng bị chìm ngập. Nó nhảy dựng trên ghế sofa – đó chính là làng nó.
Nó gọi điện thoại về nhà. Gọi không được. Gọi cho họ hàng, vẫn không được....Gọi suốt 1 tiếng đồng hồ, gọi mãi cuối cùng mới liên lạc được với một người bạn trong thành phố. Người bạn nói: Tình hình rất nguy cấp, giao thông trì trệ, thông tin đứt đoạn, mất điện, mất nước....May mà mưa bão đến giữa ban ngày, mọi người kịp thời ẩn tránh, mới không xảy ra thương vong lớn về người. Hỏi kỹ ra thì lũ cuốn đến đúng 4 giờ chiều ba ngày hôm trước. Nó bần thần một lúc, chính lúc đó nhận được điện thoại của bố mẹ, nhưng họ một chữ cũng không nói.
Nó bỗng nhớ ra cái âm thanh ào ào trong điện thoại. Giờ mới hiểu đó là tiếng lũ cuốn!
Bố mẹ đang lúc hiểm nguy, nhớ đến sự bình yên của con cái. Chao ôi! Bố mẹ đang gặp bão táp ầm ầm, vậy mà nửa lời cũng không cho nó biết. 

                                                                      
NIỀM QUÊN QUEN THUỘC
 Tác giả: Triệu Kiến Văn

Tại một khách sạn sang trọng trong thành phố, anh cho bày một yến tiệc mời mẹ đến. Vì việc này mà vợ và anh đã không ít lần cãi nhau, vợ nói: nhà đã dư dả gì đâu, lại còn bày vẽ thêm chuyện?
Anh giải thích: mẹ vất vả nuôi anh khôn lớn. Kết hôn đã 8 năm, đây là lần đầu tiên mẹ từ quê ra chơi, anh muốn mẹ yên tâm, cuộc sống của anh không thiếu thốn chi cả.
Vợ không thay đổi được ý định của anh, đành ấm ức đi đến khách sạn. Trong bữa ăn, vợ không ngừng gắp thức ăn cho con trai. Tuy ở trong thành phố, nhưng đây là lần đầu tiên thằng bé mới được ăn những món ngon thế.
Mẹ ăn rất ít, ánh mắt hiền từ nhìn con cháu, mỉm cười hạnh phúc. Anh nói mẹ ăn nhiều một chút, mẹ cười nói: “Mẹ già rồi, ăn một chút vào là no”. Nhìn bàn ăn còn đầy, anh khó chịu bảo mẹ: “Mẹ. Ở khách sạn này có qui định, đồ ăn thừa sẽ bị phạt tiền, không được gói mang về.”
Vợ ngồi cạnh liếc anh một cái: bày trò gì đây? Đồ ăn ngon thế này, nếu gói về vẫn có thể cho con ăn thêm, nó đang tuổi ăn tuổi lớn.
Mẹ nghe vậy, bắt đầu mới động đũa. Trong mắt anh, đây là lần đầu tiên mẹ ăn được nhiều như thế.
Mẹ đi rồi, vợ lại muốn tranh luận với anh. Anh bỗng chảy nước mắt nói: “Từ nhỏ tới lớn, trong nhà có đồ gì ăn ngon, mẹ đều không dám ăn mà dành hết cả phần mình đến bữa sau cho mấy đứa con. Đã nhiều năm trôi qua, thói quen ấy của mẹ vẫn không thay đổi. Anh luôn có một ước muốn, muốn mẹ được ăn đồ ăn ngon, thay đổi khẩu vị, ăn nhiều một bữa, đâu ngờ chỉ có một lần. Nếu hôm nay anh không nói dối, mẹ nhất định sẽ không động đũa nữa.....”
Anh chưa kịp nói xong, vợ đã rơi lệ. Vợ nhớ đến mẹ mình, cũng chẳng như vậy sao? Ngày hôm nay, vợ cũng đã làm mẹ, mỗi ngày đều vô tư dành hết tình mẫu tử cho con, vậy mà tình mẫu tử mẹ dành cho vợ, vợ hình như đã quên mất.....

TUỔI THƠ KHÔNG TRỞ LẠI
 Tác giả: Hồ Anh Tú

Năm tôi 13 tuổi, em trai 10 tuổi, vào một ngày cuối tuần ba đưa anh em tôi đi xem xiếc. Nhưng đúng giờ ăn trưa, có một cuộc điện thoại kêu ba phải vào nội thành gấp giải quyết công việc. Tuy chúng tôi rất không vui nhưng cũng đã chuẩn bị sẵn tinh thần không được xem xiếc nữa.
Nhưng chúng tôi đã nghe thấy ba trả lời rất đơn giản: “Không! Không được! Tôi không thể đi được! Phải đợi thôi! Thứ hai tuần sau gọi lại nhé! ”
Ba trở lại bàn ăn, mẹ mỉm cười nói với ba: “Thật ra đoàn xiếc vẫn trở lại diễn mà anh.”
“Anh biết”. Ba trả lời, “nhưng tuổi thơ thì sẽ không bao giờ trở lại”
Đã nhiều năm trôi qua. Tôi vẫn nhớ như nguyên giây phút ấy. Chính những giây phút êm đềm đó đã cho tôi cảm nhận được vị ngọt ngào của tình thân. Đó là thứ tình cảm không bao giờ có thể phai mờ, lãng phí hay đánh mất được. Nó sẽ theo ta suốt cả cuộc đời này. 

XIN HÃY NHỚ SINH NHẬT MẸ TÔI
Tác giả: Đàm Hải Phong

Hắn nằm bất động trên giường, ánh mắt thống thiết nhìn lên bức tranh trước mặt. Toàn thân nhức nhối, hắn không còn chút sức lực nào cử động được nữa.
Năm 2008, hắn  bị chẩn đoán bị mắc bệnh ung thư cột sống.Năm 2009, bệnh đã biến hóa ác tính.
Một ngày tháng 6 năm 2010, đột nhiên hắn lăn ra ngất. Lần đó, bác sỹ khám lại và phát hiện bệnh đã chạy lên não, có muốn phẫu thuật cũng không được nữa rồi.
Để chữa bệnh cho hắn, cả nhà đã phải đổ biết bao tiền của, bán cả đồ đạc đi. Điều đó khiến hắn luôn cảm thấy như có hòn đá tảng đè nặng trong lòng. Khi biết được bệnh tình đã không còn cách gì chữa trị, hắn thoáng mỉm cười: đó cũng là một cách giải thoát! Ngày cuối cùng của cuộc đời, nên làm một chút gì cho thế giới này đây?
Đúng rồi! Mình sẽ hiến giác mạc! Với sự giúp đỡ của anh họ, hắn liên lạc được với ngân hàng mắt.
Phóng viên địa phương nghe tin đến ngay. “Đời tôi thế là hết, chỉ muốn dốc chút lực tàn cuối cùng. Cũng là để giúp đỡ người khác.” Hắn  yếu ớt trả lời câu hỏi của phóng viên. “Ngoài điều đó ra, anh còn muốn điều gì nữa không?”,“Có”. Hắn  khẳng định. “ Mẹ đã vất vả cả đời nuôi tôi, chạy ngược chạy xuôi chữa bệnh cho tôi, chịu biết bao cực khổ. Vậy mà tôi không có cơ hội báo đáp. Tôi chỉ có một nguyện vọng: hi vọng người nhận giác mạc có thể ghi nhớ ngày sinh nhật của mẹ, và vào ngày đó, nhớ chúc phúc cho mẹ…”
Đó là Trương Hải Thọ, 35 tuổi, thôn Diệp Thành, thành phố Đỉnh Sơn, tỉnh Hà Nam. Nguyện vọng cuối cùng của đời hắn đã làm lay động cả thế giới.

Thứ Năm, 15 tháng 9, 2011

THÔNG BÁO


Được tin, Ông Cụ thân sinh Hằng cơm gần đây do căn bệnh hen, phổi, cùng với tuổi tác cao nên liên tiếp phải cấp cứu tại bệnh viện.

Cũng được thông báo, BLL HPG và các ACE cũng đã đến thăm hỏi , chia sẻ với Hằng và gia đình. Những tình cảm KT-26 những lúc khó găn như vậy thật đáng trân trọng.

Chúng tôi cũng vừa được biết thêm, ông cụ lại tiếp tục vào cấp cứu một lần nữa, mặc dù đã ra phòng hồi sức, tuy nhiên sức khỏe còn rất yếu. Vì vậy xin gửi thông báo này tới tất cả ACE KT-26 gần xa được biết và có lời động viên, chia sẻ thêm với Hằng cơm trong lúc khó khăn này.

Xin trân trọng thông báo.

BLL VN + Châu Phi & BBT BLOG KT-26

Thứ Tư, 14 tháng 9, 2011

MÓN QUÀ SINH NHẬT VÔ GIÁ (Chuti)

(sưu tầm từ trang  http://baochi.edu.vn )

Gửi Kính mẹ & KT -26!

Trên diễn đàn của trường ĐH KHXH & NV, tôi thấy một gương mặt quen quen. Dụi mắt mấy cái và vui khôn xiết khi nhận ra người quen…
Thằng Kính Anh…
Đọc mà thấy thích… Tôi thích viết nhưng có lẽ mọi người tự ngẫm hay hơn.
Tôi chợt nghĩ, đây là món quà sinh nhật mà Kính anh tặng mẹ ý nghĩa nhất năm nay. Xin chúc mừng Kính mẹ một lần nữa!


HCM 14/9/2011 – CHUTI
-------------------------------------------------


Th Năm, 8/9/2011, 15:21 (GMT+7)
Phạm Bá Thắng: Mê ngôn ngữ nhưng sợ đọc sách!
Từ trước đến nay, thủ khoa, á khoa thường được vẽ lên như những con ong cần cù “dùi mài kinh sử” từ ngày này qua ngày khác. Nhưng khi tiếp xúc với Phạm Bá Thắng, chúng tôi nhận ra, không phải tân khoa nào cũng bước ra từ sách vở.
Vượt qua kỳ thi tuyển sinh Đại học, Cao đẳng năm 2011 với 25 điểm, bạn học sinh trường Phổ thông Năng khiếu trở thành 1 trong 5 gương mặt á khoa ĐH KHXH&NV TPHCM khối D1, thủ khoa ngành Ngữ văn Anh.
Tư duy tốt với những môn Toán, Lý, đam mê với Tiếng Anh và Ngữ Văn, thích guitar và sở hữu rất nhiều bài thơ, truyện ngắn tự sáng tác. 18 năm tuổi của Bá Thắng dường như đã không bỏ phí một phút giây nào để sống trọn từng ngày với cuộc đời này.






Thủ khoa ngành Ngữ văn Anh trong kì tuyển sinh năm 2011, bạn Phạm Bá Thắng - Ảnh: Tuyết Anh


Giống như bao đứa con trai khác …
4 năm là học sinh trường THCS Trần Đại Nghĩa TPHCM, Bá Thắng “chuyên tu” game online nhiều hơn là học. Trò chơi mà bạn chọn không đâu xa lạ mà chính là World of Warcraft. Đối với bạn, đó không chỉ là một trò chơi. Đó là cả một thế giới mà chỉ khi người chơi thực sự dốc sức tư duy và tâm huyết với nó thì mới có thể hiểu và vận hành nhân vật. Bá Thắng rất say mê với tựa game chiến thuật này và đặc biệt sành sõi DDay (một cách chơi trong World of Warcraft).
Ngoài game, bạn cũng có gu âm nhạc nổi bật: Pop, rock, rap, punk v.v… Và cũng giống như bao đứa con trai khác, tư duy của Bá Thắng nghiêng về các môn tự nhiên như Toán, Lý v.v… Có thể nói, dễ dàng khắc họa nên chân dung Bá Thắng cách đây hơn 3 năm bằng bất cứ hình ảnh của một thiếu niên nổi loạn nào, cho đến khi bạn gặp một đề văn “định mệnh”.
… đến đề văn thay đổi con người.
Từ năm 2008, bạn học ở lớp D trường Phổ thông Năng khiếu. Trong một buổi học Văn lớp 10, cô giáo ra đề bài thuyết minh về ca dao dân ca tình yêu. Đề bài này đã mở ra cho bạn cơ hội tiếp cận với thơ văn. Bạn đọc từ bài ca dao này đến câu dân ca khác và “Ồ, thì ra ca dao cũng có cái hay!”
Mình thiếp đi rồi trong tóc tiên
Môi cười xao xuyến ngủ hồn nhiên
Đôi mắt ban ngày anh hay đắm
Xin cứ bình yên bỏ những phiền

Sài Gòn thi thoảng cơn mưa
Tập tôi thi thoảng giọt thơ cuối mùa
Bâng khuâng hôm ấy bông đùa
Chợt mưa không nói, hỏi buồn… cứ mưa
Mưa thường mưa cứ mưa thưa
Để cho ai áo ướt vừa mưa đi
Bồi hồi nên buổi chia ly
Gặp nhau âu cũng đôi khi lạc mùa…
Bài thơ trên chỉ là một trong số rất nhiều tác phẩm mà Bá Thắng đã viết từ năm lớp 10 đến nay. Không cầu kỳ hình thức, bạn viết trong giấy, tập, sổ … vào bất cứ khi nào ý thơ bật ra trong đầu. Thơ bạn viết đa phần đều là thơ tình, phần vì bạn mê nhất là thơ Xuân Diệu, Nguyễn Bính và Hàn Mặc Tử, phần vì … bạn ngại nói ra nên bao nhiêu tình bao nhiêu ý đều trút cả vào thơ!
Cùng với thơ, guitar là người bạn thân thứ hai của bạn. Bạn tiếp xúc với guitar qua bạn bè, bén duyên và dần có niềm đam mê với nó. Khác với thời cấp 2 ưa nổi loạn với rock, punk và rap, bạn đến với guitar bằng trọn vẹn những cảm xúc về âm nhạc thuần túy. Hai năm tự học, không ngày nào bạn không ôm đàn guitar chơi những bản classic của Bach, Augustin Barrios Mangore hay Isaac Albéniz.
Vừa học giỏi vừa ham thích viết thơ và đàn, vậy bạn sắp xếp thời gian ra sao? Bạn để mọi việc đến rất tự nhiên, sáng và chiều đi học, tối về phụ giúp ba mẹ làm việc nhà, xong xuôi thì trở về học bài, ôm đàn và “viết được cái gì thì viết”.
Những ngày nghỉ, Bá Thắng thường đi đây đó với bạn bè bằng xe đạp, chủ yếu là để thăm thú các quán cơm tấm, cháo lòng hoặc … trứng vịt lộn ngon trong thành phố.
Bạn chia sẻ, đó là 3 món mà bạn có thể bất chấp tất cả để tìm ra được quán ăn ngon. Có lẽ bởi cách sống thoải mái, không đặt nặng thành tích đó đã khiến bạn nhẹ nhàng vượt qua các môn học và trở thành á khoa như hôm nay.
Yêu ngôn ngữ nhưng không thích đọc sách
Sự yêu thích ngôn ngữ, đặc biệt là tiếng Anh đã đưa bạn đến với khoa Ngữ văn Anh trường ĐH KHXH&NV TPHCM. Bạn thích viết, thích chuyển tải thành lời những cảm nhận của bạn về mọi thứ, và bạn muốn chia sẻ những cảm nhận đó cho mọi người, nhưng bạn không thích đọc sách!
Chính xác hơn, bạn … sợ sách. Vì bạn sợ sẽ bị ảnh hưởng lớn về văn phong. Bạn muốn từng câu từng chữ bạn viết ra đều là của bạn. Nhưng, cho dù không có sách, máu thơ văn của Bá Thắng cũng đã rất dào dạt.
Khi được hỏi, bạn muốn làm nghề gì trong tương lai? Thắng suy nghĩ mãi mới gật gù bảo: “Có lẽ là dịch sách, báo!”
Câu trả lời này phù hợp với chữ “nghề” tôi đặt ra, nhưng không hoàn toàn khớp với “tương lai” của Bá Thắng. Điều mà bạn thực sự muốn, chính là có thể sống trọn từng ngày với những đam mê của mình: Tiếp tục viết thơ, tiếp tục sống trong âm nhạc, và ngày ngày cùng với chiếc xe đạp của mình đi vòng quanh thành phố. Bạn đùa: “Có khi mình về mở quán cơm không chừng!”
Dù trong tương lai, bạn sẽ trở thành dịch giả, ông chủ quán cơm hay nhà thơ, nghệ sĩ, thì cũng xin chúc Bá Thắng học tốt và luôn hạnh phúc với mỗi ngày của mình.
TUYẾT ANH

CHÚC MỪNG SINH NHẬT THANH HƯƠNG 17/9

Hương thân mến!
Tập thể KT-26 chúc Hương luôn tươi trẻ, năng động, hạnh phúc và thành đạt!


Thứ Ba, 13 tháng 9, 2011

CHÚC MỪNG SINH NHẬT THẠCH LINH (16/9)

Linh thân mến!
Tập thể KT-26 chúc Linh luôn tươi trẻ, hạnh phúc và thành đạt!

Thứ Hai, 12 tháng 9, 2011

MỪNG SINH NHẬT BỐ PHÚC 14/9 - NHỮNG DÒNG TÂM SỰ CỦA CON GÁI HẰNG HẢI


 Anh Phúc thân mến !
Tập thể KT-26 chúc anh luôn mạnh khỏe, hạnh phúc và thành đạt !
Anh Phúc và các bạn KT-26 thân mến.
Nhân dịp này BBT xin chuyển tải những dòng tâm sự của Con Gái Anh Phúc nhân sinh nhật Bố.
------------------------------------
 
Mừng sinh nhật lần thứ 56. Bố của con.


I/ Cảm xúc của con gái Bố:
    Bố! lúc này đây con gái cảm thấy quá lẻ loi, quá trống trãi…con muốn khóc thật to…khi mà bên con giờ đây  không còn ai có thể cho con bờ vai để con dựa vào.Mọi thứ làm con nghẹt thở, áp lực học tập ,những vấn đề của cuộc sống sinh viên mà con đang phải đối mặt….Con rối quá ! con không biết phải làm thế nào nữa Bố ạ!
    Con mệt mỏi, đôi chân tưởng chừng như không muốn tiếp tục, đôi tay như muốn buông xuống…con lặng đi…đôi mắt như mờ đi khi mà đống bài vở vẫn còn dở dang..Ngước nhìn tấm ảnh gia đình mình chụp nhân dịp kỷ niệm 22 năm ngày cưới của bố mẹ…con nhìn thấy ở đó nụ cười hạnh phúc của mẹ,ánh mắt đầy khích lệ của bố. Con đã khóc....nước mắt con không ngừng trào ra…lăn dài trên đôi gò má nhỏ bé.Mọi cảm giác như mất phương hướng….con khóc và khóc….con đã khóc như lâu lắm rồi con mới được khóc vậy! Tưởng chừng như tất cả tủi hờn, khó chịu mà con cố dồn nén bấy lâu vỡ òa thành những giọt nước mắt. à không! Phải là tâm hồn con vừa được tắm sạch bởi những giọt nước mắt…vừa cay, vừa mặn….đó có phải là gia vị của cuộc đời không hả bố???
    Lòng con giờ đây như được trải ra, con không cần phải cố giấu cảm xúc của mình,không phải giữ chặt những tủi hờn bấy lâu….Cảm giác lúc này thật nhiều suy nghĩ đan xen, con lẫn lộn, mệt nhoài giữa bổn bề cuộc sống.Bỗng con thấy mình thật nhỏ bé, nhỏ bé giữa thực tại với những mối quan hệ , những rắc rối, hỗn độn đang quay cuồng xung quanh con.

II/Những suy nghĩ ngốc nghếch thời thơ ấu của con gái bố:
   Bố của con! Bố có biết rằng: Ngày xưa….
      Con – với suy nghĩ của một đứa con gái 9 tuổi.Con đã nghĩ rằng CON GHÉT BỐ!
Con ghét bố vì bố hay nổi giận vô cớ với chị em con mà không biết bố đang chịu nhiều áp lực của cuộc sống.
Con ghét bố vì bố luôn bênh em mà không chịu nghe con giải thích….
Con ghét bố vì bố sẵn sàng đánh con mà không hỏi xem lý do con đánh em…
     Ngày ấy con đã không khóc mỗi khi bị bố đánh…Nhưng ngay sau đó con lại trốn vào một góc nhà và khóc nức nở….Lúc đó con nghĩ bố là một người đáng sợ. Thậm chí con đã nghĩ con không phải là con của bố.
     Năm con học lớp 7.Con giận bố,con đã không về nhà sau khi tan học…con đã đến nhà bạn chơi. Đến tối không thấy con về nhà, bố đã đi tìm con và rồi bố tìn thấy con.Lúc đó con chỉ nhìn thấy sự tức giận trong ánh mắt của bố và cũng chỉ biết rằng mình sắp bị ăn đòn mà con không biết rằng bố đang rất lo lắng cho con.
      Thời gian trôi đi, con đủ lớn để hiểu về bố của con….người mà lúc bé con luôn thấy sợ….mà không biết rằng con là đứa con gái bố yêu nhất…con thật ngốc!

 III/Con gái “BIA” của bố! và cái tên Hằng Hải:
Bố Phúc và "Con gái Bia"
    Là đứa con gái thứ 2 trong nhà nên con được chiều hơn chị.Đi đâu bố cũng chở con đi, bố uống bia con cũng đòi uống bằng được…lúc đó con chỉ mới 3 tuổi,khi lớn lên con nghe mẹ kể ngày xưa con cứ đòi uống bia như bố.Và không ít lần bố bị mẹ mắng là : sao anh lại cho con uống bia như thế??   Rồi con lớn lên…dần dần trở thành con gái “bia” của bố. Và giờ thì con là bạn bia của bố mỗi khi nhà mình có dịp đoàn tụ đầy đủ…
      19/11 Ngày con sinh ra , bố đã không thể ở bên chứng kiến con chào đời.Hôm đó con đã làm mẹ mệt biết bao…mẹ đã rất đau khi sinh ra con, thế mà đứa con gái khó bảo lại không chịu chui ra ngoài nhanh…mà phải một hồi lâu sau mới chịu chui ra…cất tiếng
khóc, đánh dấu sự có mặt của mình trên cõi đời này…Mọi chuyện đã không dừng ở đó…sinh con ra chưa được lâu sau thì mẹ phải bế con, vùng chạy trong đêm tối.Lúc đó có một kẻ điên đã vào trạm xá…nơi con sinh. Bắt mẹ đưa con cho hắn...lúc đó chỉ có bà nội và cô. Hắn đánh bà nội bị ngất, cô thì hoảng quá vội chạy đi tìm người tới giúp…
   Có lẽ con đã khó bảo và khó nuôi từ khi chào đời rồi ,bố nhỉ?
Bố! năm con sinh cũng là lúc bố vừa tốt nghiệp Đại học và bố đã lấy tên trường Đại học bố theo học để đặt tên con. Hằng Hải  . Một cái tên co ý nghĩa phải không bố?
   Mặc cho bạn bè bảo : “ Tên mày như con trai ý !“….rồi cả những lần dở khóc dở cười khi bị thầy cô giáo nhầm tưởng con là con trai.Nhưng chưa bao giờ con trách bố về cái tên Hằng Hải. Bởi con biết bố muốn đánh dấu việc con chào đời cũng là lúc bố tốt nghiệp ra trường. Bảy năm Đại học đầy gian khổ, vất vả. Con tự hào về bố, bố của con!

IV/ Tự hào về bố của con!
    Con đã được nghe những câu chuyện thời thơ ấu của bố từ ông bà nội mỗi khi có dịp về quê thăm ông bà. Ngày ấy vì nghèo, cuộc sống khó khăn rất nhiều. Đất nước có chiến tranh, tất cả cho tiền tuyến lớn. Năm 1974 Bố tốt nghiệp cấp 3,không đủ sức khỏe đi bộ đội, Bố đi công nhân Quốc phòng, bố đã học công nhân kỷ thuật đường sắt;  Chặng đường 7 năm làm công nhân, gặp không ít khó khăn, vất vả, cực khổ…thậm chí không có cái ăn. Bố thường kể cho các con  nghe thời đó ông bầ bắt ép bố lấy vợ, vì bố là côn trai đầu của bảy anh em mà. Bố có quyết tâm lớn: “chưa vào đại học bố chưa lấy vợ.”
    Bảy năm với sự kiên trì của ai đó thì chắc đã bỏ cuộc từ lâu…từ bỏ con đường được học lên cao…sau 7 năm vật lộn với cuộc sống làm thợ…bố đã quyết định đi theo con đường mình muốn…chia tay kiếp làm thợ , quyết tâm làm thầy.
   Không gì là không thể!!! Bố con là một người như thế! Bố đã làm được, đã chứng minh cho mọi người thấy bố có thể và không thua kém ai bằng chính năng lực, trình độ của mình.Và bố của con bắt đầu cuộc sống sinh viên ở cái tuổi 30, độ tuổi mà không ít người ngần ngại việc học hành…không sợ bị bạn bè chê cười, chập nhận khổ…áp lực từ gia đình, bạn bè…Bố vẫn không từ bỏ ,quyết tâm đi đến cùng…Bố!Con tự hào về bố.


V/ Bố! Con xin lỗi
    Bố! con là đứa con gái kém cõi lắm đúng không bố?
Từ bé con vẫn chưa thể làm điều gì khiến bố mẹ thật sự hãnh diện với mọi người. Con muốn lắm, muốn lắm chứ! Con muốn bố mẹ tự hào khi có ai đó hỏi về con.
    Nhưng những nổ lực, những cố gắng của con vẫn là chưa đủ đúng không bố?
   Con – 1 đứa con gái từ bé đã khó bảo, làm bố mẹ phiền lòng nhiều, Con xin lỗi
   Con – 1 đứa con gái từ bé đã yếu lại hay ốm, làm bố mẹ phải lo lắng nhiều, Con xin lỗi
   Con – 1 đứa con gái từ bé ít nói hay lầm lầm lì lì…làm bố mẹ không ít lần phải phát cáu, Con xin lỗi.
Và Con – 1 đứa con gái từ bé đã không có gì nổi trội, cũng không giỏi giang gì.Đây là điều con thấy có lỗi nhất, có lỗi thật nhiều với bố mẹ, Con xin lỗi!
Dù bây giờ con đang đi học xa nhà, xa bố mẹ 360km, đã là sinh viên năm 3 chuyên nghành Bảo hiểm của 1 trường Đại học ở Hà nội. Nơi mà con đã ước mơ từ rất bé là được học tập, được sống và được thỏa thích làm những điều mình muốn. Thế nhưng ước mơ đó đã không đến với con ở tuổi 18. Đó là thất bại đầu tiên, bước ngã đầu đời của con.
   Ngày ấy, con đã không tự tin vào năng lực của mình, không dũng cảm đăng ký Trường Đại học ở Hà nội,con đã lựa chọn Sài gòn.Bố đã luôn ủng hộ, tôn trọng quyết định của con.Và rồi bố đã cùng con lên chuyến xe đó vào Sài gòn…
   Bố biết không? Khi con nhìn thấy hình ảnh một người đàn ông, dáng người thấp thấp. bước từng bước  nặng nề, mái tóc đã bạc đi nhiều, mồ hôi thấm đẫm , nét mặt tỏ vẻ mệt mỏi. Vậy mà trên vai còn phải vác 1 ba lô nặng kình, đựng đầy sách vở và quần áo…Những cảm xúc trong con như trào dâng lên, lòng con nghẹn lại…con thấy hơi cay cay ở mi mắt…và rồi chẳng thể kìm được…nước mắt con đã lăn dài trên má không hay. Con vội lấy tay gạt đi vì sợ bị nhìn thấy…Người đàn ông đó chính là bố…bố của con!
   Khoảng khắc ấy con thấy mình thật có lỗi với bố…có lỗi thật nhiều. Nếu con chăm chỉ học hành hơn  nữa, cố gắng hơn nữa và tự tin thêm chút nữa….Thì giờ đó bố đã không phải vất vả, lặn lội đưa con vào Sài gòn…Đó là 1 quãng đường dài và rất tốn kém…
     Thế nhưng cả hành trình dài 3 tuần , con không nghe thấy 1 câu trách móc, tức giận hay kêu mệt từ bố. Thay vào đó là những lời khích lệ, động viên con…
     Buổi thi đầu tiên kết thúc, như bao bạn khác khi bước ra khỏi địa điểm thi đều được sự quan tâm từ phía bố, mẹ hay người thân…Nhưng khác với những ông bố, bà mẹ kia…vừa thấy con mình đã lao tới… gặm hỏi: “làm được bài không?” “ thế nào! Bao nhiêu %?”….Bố của con tiến lại gần con…một tay bố luồn nhẹ qua người con…một tay cầm ô che cho nắng đỡ hắt vào người con. Bố im lặng suốt quãng đường đi bộ về ký túc xá,và dù bố không hỏi nhưng con biết bố đang chờ câu trả lời từ con.Con đã suýt khóc vì bài thi toán con đã không làm tốt như con mong muốn…Nhưng vì không muốn bố buồn nên con đã nói dối bố: “ con làm bình thường bố ạ!”
   Và sau đó con đã không thể đền đáp công sức và tình yêu thương, sẵn sàng hy sinh tất cả vì con mà bố dành cho con…..     Con đã trượt Đại học…Con như rơi vào trạng thái mất cân bằng…chán nản,buồn bã, thất vọng với bản thân…và con thấy mình thật có lỗi với bố mẹ…với những gì mà bố mẹ kỳ vọng vào con.Vậy mà…….Con xin lỗi!
    Dù con đủ điểm để đi nguyện vọng các trường đại học khác,nhưng con đã quyết tâm xin bố cho  con thêm 1 cơ hội   : “ Bố !hãy cho con được ôn thi lại..”
    Ngày con ra TP.Vinh ôn thi…con đã nổ lực rất nhiều, cố gắng rất nhiều… bố vẫn thường xuyên gọi điện để động viên con, và dặn dò con chú ý sức khỏe.Vì thế kết quả mỗi lần thi thử của con ở trường chuyên Vinh đều rất khả quan.
    Nhưng rồi, thêm một lần nữa con lại phải nói lời xin lỗi bố! Thêm một lần nữa con lại không tự tin ,vì con sợ..sợ lắm cái cảm giác trượt đại học, con muốm 100% phải đỗ nên con đã không lựa chọn trường mà con thích mà là 1 trường khác ở Hà nội.
    Dù con đỗ Đại học khối A với số điểm tương đối (20điểm). Nhưng trường  Đại học mà con thi vào lại không mấy nổi tiếng….
    Con vui vì mình đỗ Đại học. Nhưng rồi con thấy mình thật xấu hổ khi ôn thi lại 1 năm mà không thi vào một trường nào đó nổi tiếng hơn…để bố mẹ thấy hãnh diện khi ai đó hỏi con đỗ trường gì?....con thật kém cỏi phải không bố?
   Thế nhưng bố vẫn không hề trách cứ con, không 1 lời tỏ ý thất vọng về con, bố luôn tôn trọng, ủng hộ và động viên con tiếp tục…Bố nói: “ Học trường đó cũng được, học Bảo hiểm sau này ra rất có tiềm năng. Chỉ cần con học tốt…”
    Giây phút đó con đã tự hứa với mình là sẽ học thật tốt, sẽ cho mọi người thấy con gái bố không kém cỏi..con không thể làm bố mẹ phải thất vọng về con thêm 1 lần nào nữa…và nhất định con sẽ vẫn tiếp tục theo đuổi ước mơ của mình đến cùng. Bởi vì, bố biết không? Khi nhìn thấy bố cười, ánh mắt bố thật trìu mến, lúc đó con thấy rất hạnh phúc….Bố! con yêu bố.

VI/ Ngày ông Nội mất…
      Cái ngày con nhận được tin ông mất..con đã khóc..khóc thật nhiều…con không tin vào tai mình…không tin vào sự thật đáng sợ đó….cho đến bây giờ con cũng không kìm được nước mắt khi nghĩ về ông…1 tiếng thôi……..Ông!
      Con đã chờ đến sáng để lên chuyến xe đầu tiên về Hà tĩnh. Bố gọi điện cho con và bảo: “ Con cứ bình tĩnh, phải về nhà an toàn …”
      Về đến nhà ông, con đã không dám chạy vào nhìn mặt ông lần cuối như con vẫn nghĩ khi còn trên xe….
   Con sợ…con sợ phải thừa nhận sự thật rằng ông đã đi xa…
   Con sợ….sợ lắm…sợ nhìn thấy ông nằm đó, lạnh lẽo, bất động…Con cũng không chạy vào hỏi thăm bà…Mà lén ngồi úp mặt dưới bếp…khóc nức nở….Con như người mất phương hướng…không biết nói gì…không biết phải làm gì…..
    Và con chạy đi tìm bố….Con nhìn thấy bố đứng đó….gương mặt bố tối sầm, hốc hác đi nhiều…Bố không khóc!...từ khi ông mất cho đến khi đưa tang ông, con không thấy bố khóc…
      Bố không khóc hay bố không thể khóc vậy???   Và rồi con nhận ra rằng, không phải cứ khóc là mới đau khổ, mới thương ông…Có những nỗi đau không thể chỉ nhìn thấy từ bên ngoài. Nỗi đau mà buộc phải kìm nén, phải giữ chặt trong lòng…mà không thể tuôn ra qua những giọt nước mắt…Thì đó mới là nỗi đau lớn nhất của con người phải không bố?
      Con hiểu! hiểu rằng là con trai trưởng – là người cần có sự bình tĩnh, sáng suốt nhất – là người vững vàng nhất để người khác có thể dựa vào trong thời điểm như thế…và bố của con là một người như thế!!!

VII/ Lời hứa của con gái bố!
    Bố! 2 năm qua, con đã luôn cố gắng học tập thật tốt và kết quả giờ đây chưa thể nói lên được điều gì nhưng dù sao con đã thấy được niềm vui hiện lên trong mắt bố mẹ khi xem kết quả học tập của con.
   Hai năm qua, con đạt 3 kỳ học bổng và gần đây nhất là việc con được lọt vào danh sách 8/68 bạn cùng lớp đi thi cuộc thi sinh viên giỏi môn chuyên nghành và kết quả thật bất ngờ khi con biết tin con đã đạt giải nhất toàn khoa Bảo hiểm.
   Trong suốt chặng đường con xa nhà …ra Hà nội học, bố đã luôn theo sát con, động viên , khích lệ…vì thế mỗi khi con đạt điểm cao, đạt học bổng…người đầu tiên con muốn thông báo là bố…là bố của con! Con muốn bố vui,muốn nghe tiếng bố cười dù chỉ qua điện thoại…
    Nay gần đến ngày sinh nhật của Bố ngày 14 tháng 9. Người đã cùng con trên khắp hành trình 21 năm qua. Người đã dùng tình cảm để dạy con nên người….
    Bố! có lẽ sinh nhật năm nay bố sẽ vui hơn khi:
-    Chị Hà xuyên tốt nghiệp 2 bằng Đại học.- Ngành QTKD và TCNH.
-     Em Ngọc Cương đã  là  tân sinh viên Đại học Thủy lợi Hà nội.
-    Và con…sắp tới sẽ được nhận học bổng loại giỏi…

 Và con biết bố của con sẽ càng vui hơn vì năm nay, bố sẽ nhận được rất nhiều lời chúc mừng sinh nhật từ những người bạn cùng lớp Đại học năm nào…Những người bạn mà dù thời gian trôi đi..mái đầu ngả màu. Nhưng tình cảm bạn bè thì còn như mới nguyên…không phai nhạt đi cùng năm tháng.Vẫn rất trẻ trung,nhiệt huyết…
   Và liệu sau này , con và những người bạn của con bây giờ có giữ được thứ tình bạn đẹp và thiêng liêng đó không? Nhưng con sẽ cố gắng để làm được như các cô, các chú đã và đang làm…Những cựu sinh viên KT26 Đại học Hàng Hải
  Cuối cùng, Con – đứa con gái cá tính, khó bảo và là con gái “ bia” của bố…Kính chúc bố sinh nhật lần thứ 56 mạnh khỏe, công tác tốt và mãi là điểm tựa vững chắc cho mẹ và 3 chị em con.Và con gái xin hứa sẽ luôn cố gắng học tập thật tốt , hoàn thiện bản thân hơn nữa…để xứng đáng với cái tên bố đặt cho con: Hằng Hải.

VIII/Phần kết:
    Bố ! những dòng tâm sự trên đây là những suy nghĩ, tình cảm mà con gái luôn muốn nói nhưng chưa một lần dám nói…Chắc hẳn khi đọc những dòng này, bố sẽ rất ngạc nhiên vì một đứa con gái cá tính mà trong mắt bố vẫn còn bé lắm lại có nhiều suy nghĩ như thế!!!
     Bố! con gái bố đã lớn, đã trưởng thành hơn rất nhiều kể cả con người lẫn suy nghĩ…con đủ lớn để hiểu và nhận thức những gì xảy ra xung quanh con…và giờ đây khi mà những suy nghĩ con cất giấu trong lòng suốt 21 năm qua , chưa 1 lần con dám nói với bố, nay đã có dịp được nói lên…. Và Bố à! Con gái muốn nói : Bố! con yêu bố…

          Kính thưa các Cô các Chú cựu Sinh viên KT26 Đại học Hằng Hải, thưa các chú Ban biên tập KT26: Trên đây là những dòng tâm sự của cháu con Bố Phúc muốn gửi tới người Bố mà cháu hết mực kính trọng…cháu viết không được hay lắm, thế nhưng đó là tất cả những gì xuất phát từ đáy lòng cháu…được cháu viết bằng cả trái tim, tình yêu và cả sự kính trọng mà cháu luôn dành cho bố. Và cháu rất cảm ơn các cô, các chú đã cho cháu cơ hội để nói lên suy nghĩ ấp ủ trong cháu bấy lâu…Cháu hy vọng khi đọc những dòng tâm sự này, bố cháu sẽ vui và hiểu con gái bố hơn nữa…
   Cuối cùng cháu xin kính chúc các cô chú mạnh khỏe, thành công trong cuộc sống và chúc cho tình bạn của các cô chú mãi mãi bền chặt, thân thiết theo cùng năm tháng cuộc đời…..

                                                                        Con gái “bia” của bố:
                                                                           Hằng Hải

Thứ Sáu, 9 tháng 9, 2011

TÔI ĐI HỌC ( T/g: Chuti)



Tiếp nối chủ đề tôi đi học, tôi đi làm. Nhân ngày khai trường của các cháu. Xin hưởng ứng bằng bài viết đầu đời đi học trong một chuỗi những bài đã và sẽ được sẻ chia.

Hôm qua em đến trường
Mẹ dắt tay từng bước.
Hôm nay Mẹ lên nương,
Một mình em tới lớp.

Thằng Cà Hu lẩm nhẩm câu hát mà với nó câu thuộc câu chăng dọc con dường dải đằng đẵng đến trường cấp I Trần Quốc Toản. Ngôi trường nằm sâu trong con hẻm nhỏ chạy ra đường Đà Nẵng. Ngày khai giảng đầu đời của nó sao mà tâm trạng, mà ngượng ngùng đến vậy!?
Nó là một trường hợp cá biệt trong một rừng cánh chim tự tin tung cánh ngày tựu trường hôm nay.

Một năm về trước, Mẹ dắt tay nó tới một cái lớp học nhỏ trong làng Phương Lưu. Nó được dặn dò, đó là lớp vỡ lòng. Nghe cái tên ấy thằng Cà Hu đã hấp ha hấp háy cái mắt nghịch ngợm. Có chăng đi học cái lớp vỡ bụng bao giờ!?
Gọi là lớp học cho oai chứ nhìn chẳng khác cái kho hợp tác xã mà có đôi lần nó và lũ bạn trong xóm “đào vòm” kiếm mấy củ khoai sống dằn bụng . Bàn ghế xiên xẹo, cũ kỹ. Đâu đó là hai dãy bàn đặt nghiêng nghả, chừa ra một lối đi nhỏ. Nền nhà bằng đất, lồi lõm bẩn thỉu. Những ngày mưa, lớp học chẳng khác nảo bãi trâu bò giẫm. Cái bảng đen lỗ chỗ, nhìn cứ như một bãi bom bi vừa nổ. Chỉ tội cho cô giáo, mỗi lần xóa bảng, cái miếng rẻ lau nát vụn bẩn thỉu cứ như trêu ngươi, đùa cợt với bụi phấn trắng. “Các sinh viên” vỡ lòng cũng có sung sướng gì hơn!?  Có chăng, thời buổi chiến tranh loạn lạc, rau cỏ ăn nhiều, Vi-ta-min A chắc dư thừa, đứa nào đứa ấy chỉ thấy mắt là mắt. Thành ra chữ nghĩa dù ẩn nấp trong bãi bom bi vậy mà chúng nó cũng nhìn ra, đọc to vanh vách.
Cái bàn trên cùng nho nhỏ giành cho cô giáo. Thằng Cà Hu được biết cô giáo tên là Thêm. Khi nghe cô giáo nói tên mình, nó lại tủm tỉm cười và hướng ánh mắt nghịch ngợm xuống lũ học sinh nhếch nhác đang ê ê, a a…Cũng vì cái tên này mà có lần nó bị ăn một cái thước đau điếng vào tay. Nó có tội gì đâu, khi mà nó yêu cầu : “Cô cho em viết t..h..ê..m một chữ nữa!” . Lúc đó nó nghĩ vậy, chả có tội gì, nó ham học vây cơ mà! Có chăng nó hơi kéo dài cái yêu cầu của nó khi nói, cũng như lũ học trò nhếch nhác cứ cười ầm ồ cổ vũ cho nó…
Nói vậy thôi, thằng Cà Hu thương cô giáo lắm chứ. Nhất là cái lần cô vô ý đứng dậy bị cái ghế siêu vẹo kẹp vào mông đau đến tái mặt. Cô nhìn giống mẹ nó. Người nhỏ thó, gầy guộc. Giáo viên thời đó mà, ai cũng khổ. Cô Thêm còn là giáo viên vỡ lòng, dạy trường làng ăn công điểm hợp tác xã nữa chứ. Mặt cô gầy guộc, răng hô ra lộ vẻ thiếu ăn. Chỉ được cái, cô có con mắt đen láy, tròn vo. Nhìn vào mắt cô, thằng Cà Hu cảm nhận được một tâm hồn sáng trong vì trẻ thơ của cô Thêm.
Cô Thêm cũng thương nó lắm. Nhìn thằng Cà Hu rách rưới ngày nhập học. Cô ân cần dắt tay dẫn nó vào cái bàn cuối cùng. Nó đi học trễ, chứ đúng ra, với cái dáng nhỏ thó như hạt mít, nó thì xứng đáng ngồi bàn đầu. Thế cũng may, nếu ngồi bàn đầu thì nó đâu phát huy được cái tích ngịch ngầm ngất trời của nó. Ngồi vào chỗ, xung quanh toàn thằng lạ. Cả cái khu tập thể, mỗi mình nó sinh năm 1967, thế là không có bạn quen đi học cùng. Không sao, nó cứ mặc để tha thẩn một mình trong cái giấc mơ bay bổng con trẻ... Nó quan sát xung quang. Nó mê mẩn cúi đầu áp mặt sát vào cái ngăn bàn đen ngòm dành riêng cho nó. Nó dán mắt xuống cái mặt bàn gỗ toàn những chữ và những hình ảnh ngộ nghĩnh do các tiền bối của nó để lại. Nó vui mừng, nó xung sướng khi có một chỗ riêng cho mình…Cứ nói là bàn ghế nghiêng ngà và bẩn thỉu, chứ với nó thế là tốt lắm rồi. Ít ra cũng rất lạ lẫm với nó, ở nhà không có.  Ở đó là một khoảng trời riêng, có thể nhét cả cái thế giới riêng của nó vào trong đấy…
“Cà Hu, chữ này là chữ gì..?”
Đang thơ thẩn cùng giấc mơ trẻ thơ bí ẩn của mình thì nó giật mình khi bị cô giáo gọi tên. Bừng tỉnh, mặt đỏ ửng, ngượng ngùng nó lắp bắp : “ Chữ Ă”…
“Không được nói trống không, nói lại: thưa cô chữ Ă ạ!” – Cô Thêm chỉnh nó. Thằng Cà Hu, ấp úng nói theo: “Thưa cô chữ Ă ạ!”

Thế là một tuần đầu đã qua. Một tuần học với nó thật nhiều cảm xúc. Vừa nhanh, vưa lâu. Lâu mỗi khi cô giáo gọi tên nó, khảo bài và chấn chỉnh nó. Mau khi mới vậy mà đã hết giờ, phải cuốn gói sách vở về nhà. Nó không thích về nhà. Nó thích ngoài đường, ở đó mới là thiên đường của nó. Nó được chạy nhảy, được quậy phá. Thi thoảng còn luồn lách vào vườn cây nhà ai đó kiếm vài quả ổi xanh, dăm ba quả khế chua… nhét cho đầy cái bụng lúc nào cũng hí hóp vì đói của nó. Nó thích ra đường, đôi khi tháo trộm được sợi dây đồng, dây nhôm ở cách cửa nhà ai đó để làm công cụ chơi đánh đồng, đánh đáo hay bán lấy tiền tiêu sài tự do…
Một tuần, đủ để cô Thêm quan sát và hiểu được tính cách của lũ học trò nhếch nhách chúng nó. Và rồi, nó bàng hoàng khi cô Thêm gọi lên và trao cho nó chức lớp trường cái lớp học làng ngày ấy. Nó không tin vào cái điều vừa nghe. Với nó, một thằng nghịch ngợm bẩn thỉu. Nhà nó thì bần hàn, nó luôn tự ti và không bao giờ dám màng tới cái vị trí cao sang ấy. Có chăng, cho nó dẫn đầu một lũ nhóc đi quậy phá, đi đánh nhau với lũ trẻ ngoài khu tập thể thì chẳng ai bảo, nó cũng là số một..

Chỉ có cô Thêm mới hiểu được cái quyết định ấy. Có lẽ cô thương nó. Một thằng bé sống hoang dại, nghịch ngơm, cục cằn. Chắc cô nghĩ, trao cho nó cái chức lớp trưởng ảo ấy, với trẻ con, với thắng Cà Hu cũng là một động lực để nó tiến bộ và nế nếp hơn. Và cũng có thể, do nó quậy phá và hay cầm đầu nghịch ngợm, nên cô sử dụng đòn “độc trị độc” chăng!?
Đúng vậy, nó tiến bộ rõ rệt, nó chịu khó học hành hơn. Thằng Cà Hu viết chữ rất đẹp. Cô Thêm luôn khen nó trước lớp làm mặt nó đỏ bừng và sung sướng. Mỗi ngày một tiến bộ, nó học rất tốt. Cô Thêm cũng vui  mỗi lần nhắc đến tên nó, thằng Cà Hu lớp trưởng. Không uổng công lao dạy dỗ và tin tưởng của cô Thêm, hết học kỳ I năm ấy, thằng Cà Hu đạt kết quả tốt, nó đứng nhất hay nhì cái lớp học làng ngày ấy.
Ngày cuối học kỳ I, thằng Cà Hu sung sướng trên đường, bước chân sáo nhảy nhót. Nó vui mừng được cô Thêm khen ngợi trước lớp. Nó nhìn thấy thành quả lớn lao của mình(!) Nó nghĩ mình là nhất, không ai bằng nó, cả chuyện quậy phá đánh nhau, cả chuyện học hành!…
À, cả chuyện đá bóng nữa chứ. Quên nói về bóng đá, dễ làm nó cục cằn. Thể thao với nó là đam mê, nhất là bóng bàn, bóng đá. Nó làm mọi cách để được đá bóng, để được xem một trận bóng…
Từ nhà đến lớp, nó đều được hướng ánh mắt về cái sân vận động của các chú bộ đội. Một cái sân rất đẹp, bao xung quanh sân là hàng rào dây thép gai. Với những đứa nhỏ thó như nó, cái hàng rào ấy quá rộng để chui hẳn vào bên trong xem cho đã mắt. Thấy nó ham mê và lại còn nhỏ nữa, các chú bộ đội cũng ưu tiên cho nó ngồi xem trong khi những người khác phải đứng ngoài hàng rào.
Những ngày sau Tết, thời tiết mát mẻ, là thời gian thuận tiện cho các lễ hội.  Là lúc hợp lý để tổ chức những trận bóng đá. Sân bộ đội trở thành trung tâm thể thao của cả cái vùng quê ngày ấy. Mỗi lần đến trường, nhìn thấy áo xanh, áo vàng thấp thoáng trong sân vận động, cơn nghiền lên, nó quên tất cả, rẽ sang hướng sân vận động thẳng tiến…
Sau mỗi trận đấu, sân bộ đội lại mở cửa cho các chú tập luyện, dân tình quanh đó cũng tranh thủ xin sỏ vào chơi ké… Tất nhiên không thể vắng mặt thằng Cà Hu. Nó say xưa với từng đường bóng. Nó bùng nổ sung sướng khi ghi được những bàn thắng. Nó hùng hục cay cú khi bị những bàn thua….Và mỗi lần như vậy, chỉ có tiếng còi tuýt tuýt của mấy chú báo hiệu buổi tối đóng cổng sân thì nó mới hết cơn vật vã với trái bóng… Nó lại lầm lũi vác cặp về nhà. Những ngày đầu, nó còn sờ sợ. Sau vài lần nói rối được, nó trở nên hiên ngang và tự tin quyết định cuộc sống riêng của mình…
Nó không đến lớp nữa. Nó còn mải xem và đá bóng… Những ngày không có trận bóng đá nào, nó cũng không đến lớp. Trốn học quen rồi, đến trường nó thấy ngại… Không sao, không có bóng đá thì nó đã có những trò quậy phá khác để lấp chỗ trống trước khi về nhà đúng giờ. Nó đi kiếm đồng, kiếm nhôm. Nó chơi đánh bi, đánh đáo. Cái gì nó cũng hay…! Chiến lợi phẩm lâu lâu gom vào, bà đồng nát qua là y như rằng nó kiếm được một ít tiền xu mua kẹo kéo…
Đâu nó cũng sục sạo. Cây cối trong vườn các nhà xung quanh khu vực tác chiến của nó luôn bị tàn phá trước khi quả chín. Quần áo của các cô chú sinh viên trong trường sẽ phải giặt lại nếu phơi trên sợi đồng hay nhôm... Hơn nữa chỉ trong vài giây đồng hồ các cúc áo, cúc quần của các cô chú có thể nhanh chóng biến mất phục vụ cho cái trò chơi bắn cúc của nó. Có gì đâu, nó chẳng cần dung dao hay kéo. Cứ lật xấp cái cúc xuống mặt nền xi măng, hay cục đá cục gạnh, nó mài một phát là các sợi chỉ đơm cúc kiểu vắt chéo hay song song cũng đứt hết. Quần áo các cô chú sinh viên sẽ không còn một cái cúc cài… Với chò chơi cúc, lâu lâu, nó lại thấp thó bán cho mấy bà hàng xém hoặc thợ may. Vài đồng tiền xu cũng là phần thưởng cho những ngày trốn học của nó.

Thế rồi, học kỳ II đi thật nhanh bên cạnh những trận bóng đá và các trò quậy phá của của nó. Thằng Cà Hu không đến lớp cả những ngày ấy. Tên nó bị cô Thêm gạch khỏi lớp từ lâu. Cô nghĩ rằng nhà nó đi sơ tán… Cũng đúng thôi, những năm giặc Mỹ bắn phá Miền Bắc, cảng Hải Phòng là một trọng điểm của bom rơi. Mỗi lần có báo động, trường Đại Học Đường Thủy lại sơ tán một số cán bộ công nhân viên và tất nhiên là con em họ đi sơ tán ở Tứ kỳ Hải Dương. Cũng vài lần nhà nó đi sơ tán như vậy. Mỗi khi nó đi, cái lớp học làng ngày ấy vẫn tiếp tục… Cô Thêm sau đó gạch tên nó cũng vì lý do ấy.
Mẹ nó hốt hoảng khi nghe tin ấy. Tin con mình trốn học cả học kỳ II. Ngày nghe tin, là ngày con cái hàng xóm tíu tít đến trường chuẩn bị khai giảng năm học mới, còn nó ở nhà… Ba nó đánh cho nó một trận thừa sống thiếu chết…Hình như nó không khóc. Thằng Cà Hu là vậy, cứ khi dùng roi, dùng gậy, đau mấy nó cũng không khóc. Ba mẹ nó nản lắm…

Nhưng rồi, hôm nay nó vẫn rụt rè đến trường ngày khai giảng. Trường cấp I này khác xa với cái lớp học làng của nó. Hàng ngàn học sinh súng sính đến trường. Nó choáng ngợp trước một không gian rộng lớn và đông đúc vậy. Đúng là trường học thành phố có khác. Một chân trời mới, một không gian rộng lớn hơn tha hồ cho nó vùng vẫy… Cũng may, khi biết nó bị đuổi học vậy. Mẹ nó bảo ba nó đến trường cấp I, năn nỷ thầy cô cho cháu kiểm tra lại. Kiểm tra ư! Với nó không khó, vì ít nhiều nó đã có một học kỳ học tốt. Chữ nó rất đẹp, đến hôm thi vẫn đẹp… Để hôm nay nó được tới trường, ngày khai giảng đầu tiên trong đời của nó.
Trường của em bé bé,
Nằm lặng gữa rừng cây.
Cô giáo em tre trẻ,
Đạy em hát rất hay.

Nó tiếp tục lẩm nhẩm chữ được, chữ sai của bài hát… Hít một hơi rất sâu lấy thêm tự tin, nó bước nhanh vào cái cổng trường rộng lớn gấp nhiều lần cái lớp học làng của cô giáo Thêm ngày trước….

HCM-09/9/2011 CHUTI