Danh sách Blog của Tôi

Thứ Hai, 15 tháng 8, 2011

NHÂN MÙA VU LAN (T/g: Thùy Dương)



Mùa Vu lan năm nay con lại được cài trên áo bông hồng đỏ. Bốn mươi tư mùa Vu lan có mẹ, đó là phúc lớn của đời con. Gần chín mươi tuổi, mẹ vẫn nguyên vẹn tình yêu cuộc sống, tâm hồn mẹ vẫn như đang độ tuổi hoa niên. Nhìn dáng mẹ ngồi thanh thản bên những chậu cây hoa mười giờ, hoa tứ quý nở rộ, con thấy lòng mình thanh thản lạ. Bao bon chen tầm thường ở đời dường như dừng lại ngoài cánh cửa phòng mẹ. Từng đồ vật, từng cái cây, chậu hoa được tắm đẫm trong sự yêu thương chăm sóc của mẹ, chúng toát lên vẻ đẹp hồn nhiên, thanh khiết & vô cùng tĩnh tại. Thời gian dằng dặc qua đi, mẹ đã trải qua bao thăng trầm mất mát chỉ với phương châm “sống và yêu hết mình cho hiện tại”.
Mẹ luôn bên cạnh các con dù vui hay buồn.
Mẹ dạy con cách tiêu tiền hợp lý. Không hoang phí, nhưng khi cần tiêu là không do dự.
Mẹ dạy con cách giữ gìn nhà cửa sạch sẽ. Sự gọn gàng, đơn giản của đồ vật làm ngôi nhà của mình thêm ấm cúng.
Mẹ dạy con yêu thương & tôn trọng chồng. Đó chính là nếp nhà, để giữ được tôn ti trật tự trong thế giới gia đình nhỏ.
Mẹ dạy con tính thương người. Là một y tá, mẹ xứng đáng là từ mẫu của bệnh nhân.
Trên hết, mẹ dạy con tính lạc quan, yêu cuộc sống trong mọi hoàn cảnh. Mọi vui buồn được mất rồi sẽ qua…
Con cầu mong bông hồng đỏ sẽ trên áo con thật nhiều mùa Vu lan nữa, để mỗi khi trở về, con lại được ngồi bên mẹ, cảm nhận năng lượng sống mãnh liệt toả ra từ mẹ, để thành đứa con gái bé nhỏ ngày xưa, út ít của mẹ.

Thứ Sáu, 12 tháng 8, 2011

TẢN MẠN VỀ THÁNG BẢY ( T/g: Xuân Phú)



             Không biết từ bao giờ  câu ca  về tiết tháng bảy Âm Lịch của người xưa luôn vương vấn trong mỗi tâm hồn Việt , Tuy rằng gần đây, cuộc sống công nghiệp hối hả cuốn chúng ta đi nhưng mỗi khi đến dịp tháng ngâu  Chàng Ngưu, Ả Chức  gặp nhau  những hòai niệm về tháng bảy tới tấp ùa về.

Như Các Bạn đã biết, tại các quốc gia đông Á như TQ, HQ,NB,VN  tháng bảy hàng năm, Phật giáo, Lão giáo,và một số tôn giáo bản địa đều có những lễ lớn tổ chức vào dịp này. Đôi khi trùng nhau như ngày rằm Tháng bảy.

Về Phật Giáo : theo tích ngài Bồ Tát  Đại mục Kiền Liên  một trong thập đại cao đồ của Như lai sau khi dùng thần thông của mình tìm khắp tam giới, phát hiện mẫu thân đang sa vào ngục Ngạ quỷ dưới Âm phủ . Đói khát, khổ sở không gì tả xiết. Quá trình lợi dụng "chức vụ" , "quyền hạn" , cầu cạnh bốn phương nhằm giải thóat bà Thanh Đề ( mẹ của ngài ) khỏi kiếp nạn được mô tả chi tiết trong kho tàng cổ tích VN của học giả Nguyễn Đổng Chi .
Vui lòng  search trên Google .

Kinh Vu lan bồn của đạo phật ra đời theo sự kiện báo hiếu của ngài Kiền Liên, cộng thêm sức mạnh Hoằng dương của Phật. trùng với tình cảm muôn triệu chúng sinh trong cõi ta bà đầy đau khổ luôn  tưởng nhớ công ơn sinh thành , dưỡng dục của cha mẹ tạo nên một sức mạnh vô biên cuốn phăng các chướng ngại tâm lý của kiếp người.

Xã hội Ấn Độ cổ chia ra rất nhiều giai cấp, tầng lớp phức tạp. Theo Bà la Môn giáo & Thấp bà giáo thì vua cũng còn dưới Tăng sỹ . Mâu thuẫn gay gắt , chiến tranh , nội chiến xảy ra liên miên. Các tiểu quốc tại Ấn độ thay đổi, thôn tính lẫn nhau . Đạo phật do ngài Thích ca Mâu ni sáng lập ra đời trong bối cảnh đó với mục tiêu xoa dịu nỗi đau con người ( về mặt tâm lý ) . Phải chăng Kinh Vu lan còn ám chỉ điều gì khác , nỗi niềm khác khi phật tử tụng ngâm ? . Hài hước một chút Bà Thanh Đề mắc phải lỗi lầm to lớn gì đến nỗi trời không dung , đất không tha,  phải chôn thân tại ngục Ngạ quỷ vạn kiếp không được siêu sinh. mà lại có người con chí tình, chí hiếu như ngài Mục Kiền Liên. Thực tế có như thế không ???, hay là thủ pháp xây dựng điển hình tiên tiến. Tục ngữ VN có câu, Cha nào con nấy, giỏ nhà ai quai nhà nấy .. là một quan niệm thuyết phục để phản biện việc này.

Về đạo Lão ( có liên quan đến đạo Phù thủy ). câu chuyện Ngưu lang, Chức nữ vì phạm luật trời hàng năm chỉ gặp nhau một đêm khi chim Ô thước ( Quạ đen ) bắc cầu qua sông Ngân vào 07/07. Chả biết một đêm chàng và nàng  làm cái gì ,nói chuyện gì mà khóc sướt mướt gây mưa dầm dề dưới hạ giới tạo thành mưa ngâu. Thi sỹ Vương Bột đời nhà Đường trong bài Đằng vương các có câu : Thu thủy cộng trường thiên nhất sắc . cõ lẽ mô tả thời tiết này chăng ?

Truyền thống cúng rằm tháng bảy tại VN hình như hòa trộn và kết hợp giũa các tôn giáo lại làm chung. Đây cũng là xu hướng tam giáo đồng nguyên của các nhà Lãnh đạo phong kiến VN qua từng thời kỳ ; xét về mặt khác tháng bảy nông nhàn, làng xã tổ chức hội hè đình đám vui vẻ trong thời gian này cũng là một việc hay.Gần như các công ty "kiêng" giao dịch làm ăn vào tháng bảy này . Chỉ dành cho việc giao lưu Âm /Dương . Thập điện Minh Vuơng cho cô hồn xả trại lên Dương trần cướp cháo thí . đồng thời Phán quan, quỷ sứ được nghỉ phép năm. Âu cũng là phù hợp cân bằng tam giới là việc đồng thuận của Trời Đất, Con người.

Việc cúng đồ huyết thực mhư heo quay, vịt quay phổ biến trong các sắc dân liên quan đến sông nước. Một số nghiên cứu về ảnh hưởng qua lại giữa các tôn giáo ngọại lai và bản địa  chỉ ra rằng: Việc thờ cúng không có tính kỳ thị  tôn giáo mà ngược lại còn đòan kết hơn khi tổ chức cùng một thời gian và địa điểm. Một thỏa thuận ngầm giữa các nhóm thế lực tôn giáo được thiết lập và duy trì đời này qua đời khác tạo nên bản sắc rõ ràng cho các vùng miền .

Ngẫm lại cá nhân mỗi chúng ta, tháng bảy khi gặp chuyện không vừa ý thường tự nhủ, tháng cô hồn mà. Âu cũng là nhân sinh. Dù có không rõ về đạo trời, đạo đất  nhưng đạo người  tuy riêng biệt lại có nguồn gốc sâu sa từ thiên địa. Hãy vui sống kiếp này, Biết ơn Cha Mẹ , làm việc , sinh họat tùy mùa, lâu lâu nhậu nhẹt , chém gió với Anh em, Bạn bè cũng là nhân luân. Dẫu cho kiếp sau lỡ sa chân vào địa ngục, không có hiếu tử như ngài Mục Kiền Liên dùng pháp lực cứu vớt ta thì cũng vậy thôi .

Thứ Tư, 10 tháng 8, 2011

CÁI NICK ĐÊM (T/g: Chuti)



Bíp… bíp… bíp …
Nó giật mình. Mặt còn ngơ ngác trong bóng đêm lạ. Ánh sáng nhờn nhợt phản chiếu từ màn hình chiếc máy tính sách tay đặt ở góc phòng làm Nó hiểu ra. Nó lấp sấp ra phía cái màn hình phát sáng duy nhất trong phòng.
“Chào bạn, tôi đang dõi theo bước đi của các bạn!” – Màn hình xuất hiện dòng thoại của Hoang… một cái nick lạ hay xuất hiện rất nhanh lúc nửa đêm. Ngắn gọn, lạnh lùng và bí hiểm. Thằng bạn Nó đùa: đó là nick của đứa bạn học với chúng, cô ấy mất lâu rồi, cái chết trẻ nghe nói cũng thương tâm, nay thi thoảng hiện về chuyên trò trong đêm với lớp.
… “Tôi đang dõi theo bước đi của các bạn”. Nó lẩm nhẩm đọc lại trong lúc hai bàn tay vẫn nhẹ lướt bàn phím tìm câu trả lời… Chợt có tiếng kẽo kẹt rờn rợn sau lưng. Nó dừng tìm kiếm, chân tay lạnh toát. Gai ốc lần sần gợn trên da Nó. Tóc gáy từ từ dựng lên cảm nhận có ánh mắt đêm đang lén nhìn Nó. “ Kẹt.ẹt.ẹt..”, cánh cửa gỗ miết tiếng dài hơn và từ từ mở ra… Nó nhắm mắt lại, cảm nhận rõ hơi khí lạnh tràn vào phòng, luồng ánh sáng nhờn nhợt lẻn qua khe cửa vội bám theo. “Ngoao..!!!”, tiếng kêu hoảng hốt của con mèo đen vút qua chân nó và mất hút trong đêm. Nó giật mình quay lưng lại bắt gặp ánh mắt lạnh lùng qua khe cửa gỗ vội vàng lẩn trốn. “Ai?” Nó hét lên và bước nhanh ra cửa. Bóng người phụ nữ tóc xõa gió đồi trung du cắt vội mảnh vườn và tan nhanh vào bóng tối….
Chân Nó ríu lại, gắng gượng… Nó lắc lắc cái đầu tự trấn an. Hít sâu chút khí se lạnh hương rừng khuya. Mặt ngước lên từ từ cảm nhận một thứ ánh sáng vàng nhợt trăng thu đêm. Nó giật mình lảo đảo lùi về phía sau. Trước mặt, hàng chục con người thẳng đứng lặng im, đầu thắt khăn tang trắng chằm chằm nhìn Nó…. Nó đứng chôn chân, mặt thất thần… Lại có tiếng động nhẹ đằng sau. Nó nín thở... Một bàn tay nhẹ nhàng lạnh toát đặt lên vai Nó. Giọng phụ nữ lạnh tanh: “Khi nhà có tang, các cây lâu niên trong vườn đều phải chít khăn trắng, kẻo sau này chúng sẽ chết…”. Nó từ từ quay đầu lại đón nhận...”Ối!” một lần nữa nỗi sợ hãi làm nó kêu lên... khuôn mặt người đàn bà rũ rượi trong bộ đồ vải sô trắng, tóc lòa xòa rối bù trong gió rừng đêm. Ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn nhỏ trên tay người đàn bà hắt lên, một gương mặt hốc hác, mắt trũng sâu thâm quầng, nước da trắng xanh, cái miệng đỏ lòm lạnh lùng mấp máy...
“ Diễn hả ! Nghe nói em ra viếng bác từ chiều. Chị mới xuống, sắp đến giờ động quan rồi, ta ra cho kịp” – Bà chị con dâu cả của ông bác miệng vẫn nhai trầu ngắn gọn thông báo… Nó lập cập, ngoan ngoãn bước theo…
Cũng chỉ vì cái gọi là chọn giờ, xem thầy gì đó mà giữa đêm khuya, cả cái làng vùng đồi trung du này phải thức giấc để đưa tiễn một người xấu số vừa rời xa cõi trần…Mọi người đến khá đông. Bóng đèn điện ắc qui le lói chẳng giúp Nó thấy rõ mặt người đi đám đêm khuya. Toàn người lạ với Nó. Các Bà trong hội người già đang múa gậy điệu chèo thuyền tiễn đưa tung hứng tiếng kèn đám ỉ eo. Nhiều cô gái bắt trước các bà, miệng đỏ lòm lóp chóp nhai trầu làm biến ảo khuôn mặt trắng bệch nước da con gái vùng trung du trong đêm tang tóc, lạnh lùng và rờn rợn… Thi thoảng ma quoái, tò mò ánh mắt sắc lẹm làm Nó liên tưởng tới cái nhìn sâu hút trong đêm rình mò phía sau cánh cửa gỗ lúc rồi. Hoang mang, Nó lùi lại phía sau…
Đoàn người bắt đầu lầm lũi chậm chạp, ủ rũ bám chiếc quan tài đỏ. Các bà trong hội người già ê a điệu tiễn đưa, mình mẩy uốn éo nhìn chẳng hợp với tuổi tác và khung cảnh nghi ngút khói hương ảm đạm dọc con đường ngoằn ngoèo vắt đồi heo hút.
Đi được nửa đường, chiếc quan tài đỏ bất thình lình dừng lại. Nó ngẩng mặt lên, thấy đoàn người tản ra từng nhóm nhỏ quanh quẩn hai bên đường. Cũng chẳng biết có phải do đường dài hay phọng tục mà nghe nói cả đoàn sẽ nghỉ chặng ở đây. Nó đi dọc lên phía trước, lướt qua từng nhóm, từng nhóm... Có tiếng thì thầm to nhỏ , những ánh mắt u buồn sắc lẹm ném theo, Nó thấy lành lạnh…
…Ngoao…. Ngoao… Meoo… Đoàn người giật bắn ! Tim Nó đập rộn, ánh mắt ngơ ngác sợ hãi. Mấy cậu thanh niên nhanh như cắt lao về phía chiếc quan tài đỏ. Các cụ ông khăn đóng áo dài ú ớ không ra hơi chỉ đạo cả đám đông. Các bà vung tay múa gậy loạn xạ xung quanh chiếc quan tài, miệng thiểu não đọc bùa chú… Một không khí hỗn độn lạ lùng và khó đoán…Sau liên hoàn các thao tác tâm linh ấy. Nó thấp thỏm nghe một số tiếng thở phào bên cạnh vài tiếng kêu ủng ẳng, gừ gừ của mấy con mèo ăn đêm xa dần…

Chiếc quan tài đỏ tiếp tục dẫn đoàn người tới một nghĩa trang qui hoạch lởm chởm mộ to, mộ nhỏ lẫn lộn. Cái nhìn Tây, cái ngước Đông tạo cho Nó cảm giác ghê ghê bởi những hương hồn thiếu tổ chức nơi đây. Nhiều bóng người nhanh nhảu lẩn quất vào đêm, len lỏi qua những nấm mộ lộn xộn… Chẳng mấy chốc, cả cái nghĩa trang rộng lớn, một bên dựa vào lưng đồi, phía kia trống vắng hun hút nhìn xuống một thung lũng sâu, đã lấp ló đầy những que hương cháy đỏ. Gió thu đêm miền trung du thổi nhẹ, hiu hiu lạnh. Nó rùng mình né tránh hàng trăm ánh mắt đỏ hoe mấp máy từ các ngôi mộ lúp xúp trong đêm.
Nó cô độc giữa không gian rờn rợn ấy. Đang miên man nghĩ về những âm hồn lạnh lẽo dưới kia, một luồng khí nóng bỗng cay xè phả vào người Nó. Mắt Nó nhanh nhắm ngiền lại, nhịp thở thấp thỏm trong tiếng hổn hển nức nở mỗi lúc một gần. Người Nó căng ra… một bàn tay lạnh ngắt nắm lấy Nó…
“Ra thắp hương cho Bác rồi về chú à!”- bà chị dâu họ nghèn nghẹn.

… Nó lại lặng lẽ theo đoàn người lầm lũi hướng về con đường cũ. Trời vẫn còn tối như muốn níu kéo lòng người trong tiếng nấc của bà chị  và dáng đi lầm lũi vô hồn của ông anh họ. Nó cũng vậy, có gì đó níu chân. Nó dừng bước, quay lưng. Một rừng ánh mắt đỏ hoe, chớp chớp…Nó lướt một vòng, khắp khu nghĩa trang như lần cuối vĩnh biệt các hương hồn lạnh lẽo ấy… Nó nghẹn thở, căng mắt. Cuối nghĩa trang, khu giáp với thung lũng sâu hút, bóng một phụ nữ vẫn tha thướt, ẩn hiện trong tiết đêm về sáng. Một luồng khí lạnh khẽ khàng chạy khắp cơ thể Nó… Mùi hương âm khí cuộn tròn trong lồng ngực hút hồn. Chậm chạp, Nó vô cảm bước theo bóng người phụ nữ áo trắng xõa tóc đằng kia. Càng gần cái bóng, càng gần bờ thung lũng, Nó càng cảm nhận sự ám ảnh sắc lẹm heo hút trong tiếng rì rào từ các tán cây vờn vờn ngọn gió đêm lạnh nghe gờn gợn.
… Đến sát bờ vực, bóng áo trắng từ từ giang tay chỉ vào nấm mộ nhỏ chênh vênh trong đêm sâu hút của cái thung lũng. Qua ánh sáng mờ mờ phản chiếu từ bó hương trên tay người phụ nữ. Nó căng mắt gắng đọc hàng chữ trên tấm bia mộ lạnh lẽo ấy…
“… H..o…a…n…g…”
Một luồng gió mạnh thốc tới lạnh toát người. Nắm hương bùng cháy. Mái tóc xõa bị gió cuốn về sau. Ngước mắt nhìn lên… Nó hốt hoảng khi thấy một khuôn mặt phụ nữ mập mạp trắng ệch… Hai hố mắt đen ngòm sâu hoắm lặng im… Nó mất thăng bằng, chấp chới…Một cơn gió thung lũng khác ập tới lạnh ngắt, kéo xuống. Nó thoảng thốt kêu to cầu cứu: Ka tê hai sáu ơi !...
…Nó ngơ ngác, khắp người đầm đìa mồ hôi. Lấy tay bấm mạnh vào một bên đùi vừa bị rơi phịch khỏi giường…đau điếng. Nó bình tâm lại…
 Đi về phía chiếc máy tính trên bàn, màn hình sáng còn hiển thị bài viết “Họ đã sống như thế” trên Blog. Nó mông lung nghĩ về mùa cúng cô hồn tháng 7, về người bạn xấu số của KT26. Chắc vẫn ấm áp bởi tấm lòng của gia đình, của bè bạn. Nhưng có lẽ không tránh khỏi phút chạnh lòng giữa không khí nghĩa trang mùa này cõi âm lạnh lẽo. Nó đặt bút lưu lại câu chuyện mộng mị này, như nén hương lòng cổ động bạn bè cùng sưởi ấm linh hồn người bạn đã mất.

HCMC – 08/8/2011 CHUTI

Thứ Hai, 8 tháng 8, 2011

CHÚC MỪNG SINH NHẬT TUYẾT LAN (12/8)

TUYẾT LAN THÂN MẾN!
TẬP THỂ KT-26 CHÚC LAN LUÔN TƯƠI TRẺ, HẠNH PHÚC VÀ THÀNH ĐẠT.
Một món quà từ Chu Xuân Bảo

Video Cô tấm ngày nay. Một món quà từ Chuti

THÔNG BÁO CỦA BBT

BÀ CON THÂN MẾN!
SINH NHẬT CHÍNH XÁC CỦA TIẾN LÀ 08 THÁNG 11 THAY VÌ 11 THÁNG 08.
DO LỖI ĐỊNH DẠNG NGÀY VÀ THÁNG NÊN BBT NHẦM LẪN.
CHÚNG TA SẼ CHÚC MỪNG TIẾN MỘT LẦN NỮA VÀO NGÀY 08/11.
XIN LỖI BÀ CON.
BBT.

Thứ Sáu, 5 tháng 8, 2011

OLD DOG ( T/g: Thùy Dương)


For my old dog!

 
Tôi rất thích từ Old dog trong tiếng Anh (Mỹ). Quả thật không còn từ gì diễn tả một người bạn thân cũ sâu xa, thấu đáo hơn. Đã có bao nhiêu thành ngữ hay, những câu chuyện cảm động về tình bạn, nhưng có lẽ với tôi, chỉ cần nghĩ, chúng tôi coi nhau như Old dog, là đủ.
Thật bất hạnh cho ai không có Old dog!
Không như tình mẫu tử, đó là tình cảm mà chiều xuống mạnh mẽ hơn chiều lên. Ta quen hưởng thụ tình cảm bất vụ lợi đó rồi sau này lại tiếp tục truyền lại cho lớp hậu sinh. Rồi vì sự khác biệt về tuổi tác làm chúng ta dù rất yêu đấng sinh thành nhưng thật khó có tương tác hoàn toàn giữa 2 thế hệ. Làm sao tâm sự, chia sẻ với mẹ được mọi chuyện đây?
Không như tình yêu. Tình yêu ngùn ngụt lúc tuổi trẻ, đầy tính sở hữu. Lúc yêu thì là tất cả. Ngoắt cái không hiểu tại sao lại không thấy yêu nữa, hoặc đỡ yêu. Thì thôi người đó lại là số 0. Ranh giới giữa yêu & không yêu, là tất cả và không là gì cả thật mong manh. Liệu mình có mở được hết những ý nghĩ trong đầu mình với người yêu? Mình có hoàn toàn là chính mình trước họ? Hay vì phải show ra những mặt tốt nhất (để quyến rũ), mình phải che dấu (một cách bản năng thôi) những gì được coi là điểm yếu của mình?
Không như hôn nhân. Vợ chồng đầu gối tay ấp, chung nhau tài sản, chung nhau những đứa con, chung nhau những niềm vui & nỗi lo lắng hàng ngày. Nhưng vì những lý do rất khác nhau, vẫn có những chuyện không thể chia sẻ. Vợ chồng cũng coi nhau là tài sản, nên có tính sở hữu & ràng buộc lẫn nhau. Đã là sở hữu, lại lo mất, lo giữ…
Còn Old dog! Old dog - người không bao giờ phản bội ta, luôn chia sẻ tất cả, những lúc tinh thần ta tích cực cũng như tiêu cực. Giúp đỡ ta một cách vô tư, bất vụ lợi. Bạn gật gù lắng nghe ta, bên ta những lúc cô đơn nhất, những lúc mất niềm tin, những lúc ốm đau, và mắng mỏ, cảnh tỉnh ta khi ta mắc lỗi, khách quan đánh giá ta. Ta có thể nói với bạn từ những chuyện giời ơi nhất đến chuyện nghiêm túc nhất. Ta có thể thoải mái nói & bộc lộ với bạn về cái xấu, cái dở, cái sai lầm cũng như thất bại của mình mà không lo bị thất thố. Bạn không bao giờ đòi sở hữu ta, cũng như ngược lại. Bạn không đánh giá giá trị của ta theo nghĩa vật chất. Bạn nhìn thấu tâm hồn ta.
Bao nhiêu năm rồi, bạn đồng hành cùng ta, qua thử thách của thời gian, trung thành vô điều kiện như một Old dog…Thật ấm lòng khi tin tưởng rằng, dù thế nào đi nữa, bạn vẫn bên mình đi suốt cuộc đời. Dù bạn không bên ta về vật lý, nhưng ta luôn có bạn khi cần, tưởng như có thể với tay sờ thấy bạn ở bên – đó là vì bạn luôn bên ta về tinh thần.
Thực sự tình bạn cũng phải trải nghiệm qua năm tháng, thử thách, mới biến một new dog thành old dog phải không các bạn? Có lẽ việc này còn khó hơn tìm người yêu!

“Tình bạn không là ngọn lửa
Hừng hực như tình gái trai
Đó là ngọn lửa sửa ấm
Đời ta suốt tháng năm dài”

HOW TO TELL THE SEX OF A BIRD ( St: Chuti)


This Is AMAZING!!!
 

Until now I never fully understood how to tell the Difference Between Male and Female Birds. I always thought it had to be determined surgically. 
 

Until Now.

 

Which of The Two Birds Is a Female??? Below are Two Birds. Study them closely...See If You Can Spot Which of The Two Is The Female. 
 

It can be done.
Even by one with limited bird watching skills. 
 


 
Send this to all of the men you know, who could do with a good laugh 
and to all women who have a great sense of humor...............
J