Danh sách Blog của Tôi

Thứ Hai, 16 tháng 5, 2011

SUY NGHĨ VỀ HÔN NHÂN ( NHÂN ĐÁM CƯỚI WILLIAM VÀ KATE) ST :Thùy Dương

Hôm nay trong lúc hàng nghìn người dân thủ đô London xuống đường đón mừng hôn lễ hoàng tử William và Kate Middleton, tôi ngồi tại trụ sở BBC Việt ngữ tường thuật trực tiếp hôn lễ qua mạng.
Thông điệp về hôn nhân của Richard Chartres, Giám mục London (Lord Bishop of London) dành riêng cho đôi vợ chồng mới cưới William và Kate khiến tôi suy nghĩ và so sánh về cái mà tôi gọi là "gia đình chủ nghĩa" tại Việt Nam ta hiện nay.
Gia đình chủ nghĩa là gì?
Đó là quan niệm coi gia đình là trọng, là lý tưởng sống, và là lẽ thường của cuộc đời.
Điều này đã là truyền thống ngàn đời tại Việt Nam, thể hiện qua nhiều câu ca dao tục ngữ:
Nhờ ơn cô bác giúp lời
Chị em giúp của, ông trời định đôi
Hay:
Còn duyên kẻ đón người đưa
Hết duyên đi sớm về trưa mặc lòng
Nếu hôn nhân được tôn vinh như vậy thì tốt quá. Có gì mà tôi phải suy nghĩ mông lung chứ.
Tôi e rằng chính quan niệm ấy đang đẩy nhiều người trong chúng ta vào xu hướng lấy vợ lấy chồng cho xong, cho "hoàn thành nghĩa vụ cách mạng".
Thế nên đến tuổi hai mươi mấy, nhiều cô gái chàng trai Việt đã yên bề gia thất. Người nào trên ba mươi tuổi mà "chưa có gì hết" thì bị bạn bè chọc là "hàng ế, tồn kho, mất chìa khóa". Áp lực xã hội, gia đình, và của chính bản thân những người còn "solo" vô cùng lớn.
Theo số liệu bỏ túi của báo The Economist, năm 2010 thì Việt Nam xếp hạng tư trên thế giới vì có tỷ lệ người đã lập gia đình cao nhất. Theo đó, cứ mỗi 1000 người thì Việt Nam ta có 12.1 người đã thành hôn. Việt Nam chỉ đứng sau Mông Cổ, Đảo Cayman, và Bermuda trên lĩnh vực này.
Mặc dù tỉ lệ lập gia đình cao là thế, nhưng vì sao cũng tại Việt Nam, dường như xuất hiện ngày càng nhiều những mối hôn nhân lừa dối, không thật sự hạnh phúc? Ví dụ, tháng 5/2010, Viện Nghiên cứu Phát triển Xã hội, ISDS công bố kết quả điều tra về thói quen tình dục của đàn ông Việt Nam cho thấy 43% nam giới đang sống trong hôn nhân "đã và đang có quan hệ tình dục" bên ngoài. Phải chăng khi người ta đến với hôn nhân vì những lý do khác thì khi những lý do khác ấy không còn thuyết phục nữa thì người ta dễ dàng ruồng bỏ hôn nhân, hoặc trói buộc nhau trong hôn nhân không hạnh phúc!
Hôn nhân: Đi đâu mà vội mà vàng?
Tại sao lại có hiện tượng này? Dĩ nhiên đây là một câu hỏi lớn và sẽ mở rộng đường dư luận cho các bạn bình phẩm thêm. Trước hết, theo quan sát của tôi, hiện tượng này có lẽ là hệ quả của ít nhất là ba nguyên nhân sau:
Thứ nhất, đó là sự mất lòng tin của xã hội vào các chủ nghĩa khác. Khi người ta mất lòng tin vào những giáo điều, lý tưởng xa xôi, người ta có khuynh hướng vin vào gia đình mình, xem đó như điểm tựa để lấy lại lòng tin, lòng yêu thương và vun đắp cho hy vọng tương lai.
Thứ hai, áp lực gia đình - dòng họ lên việc "xây dựng gia đình" nhằm hợp thức hóa việc duy trì giống nòi rất lớn. Gia đình là nền tảng để người ta tích lũy, xây dựng, đôi khi tới mức "vun vén" sao cho gia đình mình được no đầy, ấm êm, còn bên ngoài xã hội thì nhiều khi "sống chết mặc bây". Gia đình còn là hình thức "hợp thức hóa" các quan hệ nam nữ ngoài hôn nhân trong điều kiện tình dục ngoài hôn nhân vẫn còn là điều cấm kỵ lớn tại Việt Nam.
Thứ ba, áp lực từ chính bản thân những người còn độc thân tạo ra cho mình cũng không kém phần quan trọng. Nhiều người độc thân trước trào lưu lấy chồng lấy vợ ồ ạt có thể cảm thấy "không trọn vẹn", lạc lõng khi chưa tìm ra một nửa của mình nên đôi khi "nhắm mắt đưa chân" cho xong, cho hợp với xu hướng của thời đại.
Thông điệp về hôn nhân cho đôi William - Kate và cho chúng ta
Giữa bối cảnh đó, thông điệp về hôn nhân của Giám mục phận London dành cho William và Kate có gì khiến tôi suy nghĩ?
Xin trích nguyên văn lời ông nói tại hôn lễ hôm nay:
"Be who God meant you to be and you will set the world on fire." Marriage is intended to be a way in which man and woman help each other to become what God meant each one to be, their deepest and truest selves.
Tạm dịch sang tiếng Việt:
Hãy là chính mình theo ý của Thượng Đế và bạn sẽ thắp sáng lửa trên khắp thế gian. Ý nghĩa của hôn nhân là giúp cho người nam và người nữ hỗ trợ nhau cùng trở nên con người mà Thượng Đế muốn họ trở thành - nghĩa là những bản ngã chân thật và sâu sắc nhất.
Ta hãy tạm gác qua những đề cập về Thượng Đế ở đây mà hãy chú trọng vào nội dung "người nam và người nữ hỗ trợ nhau cùng trở nên những bản ngã chân thật và sâu sắc nhất."
Theo thiển ý của tôi, khi người nam người nữ đến với nhau và giúp nhau trở nên những con người thật hơn, tốt hơn với đúng bản chất của mình thì hôn nhân của họ sẽ được thăng hoa. Gia đình của họ sẽ ấm êm và là nền tảng, tế bào của xã hội bền vững.
Bằng không, họ dễ phải sẽ dối lòng mình, dối nhau để đạt cho bằng được những tiêu chuẩn, kỳ vọng phù du mà gia đình và bản thân họ đặt ra cho nhau.
Đối với những ai còn độc thân vừa theo dõi đám cưới này: có lẽ trước khi tìm một nửa của mình, hay trong khi tìm một nửa kia của mình thì bạn hãy cố tìm cho ra bản thân mình trước. Để khi kết hợp với nửa kia thì hòa hợp và trọn vẹn.
Lời cuối
Hôm nay là ngày vui của William và Kate, ngày vui của bất kỳ ai trên thế giới vừa thành hôn. Chúng ta hãy chúc mừng họ và cầu mong sao hôn nhân mới mẻ của họ luôn phát triển và tràn đầy tình yêu, biết giúp đỡ nhau cùng tiến bộ, và từ nền tảng gia đình yêu thương đó, họ sẽ góp phần giảm bớt khổ đau trên thế giới ngày nay. 
Theo BBC

Thứ Ba, 10 tháng 5, 2011

CHUYỆN NHÀ KÍNH (Nguyễn Văn Hà)



Câu chuyện thứ nhất: Tình yêu, Hạnh phúc  và những khó khăn đầu đời.
Cặp đôi duy nhất của KT-26
Câu chuyện này chẳng phải kể về nơi hội tụ của những hiệu kính thời trang sa hoa và cách điệu. Ở đây, ở giữa những năm 90 của thế kỷ trước. Ở một cái thành phố năng động và phát triển bậc nhất của cả nước. Chúng ta bắt gặp và đang kể về một gia đình nhỏ nhà kính tạo dựng sự nghiệp. Kính Bố, Kính Me và hai thằng Kính Con. Một gia đình nhà Kính thuốc xuất hiện. Không phải những chiếc kính thời trang điệu đà, bắt mắt nhưng ẩn chứa tiềm năng của sự bền chắc và thịnh vượng của một “hiệu kính thuốc”. Nghe đâu gia đình kính thuốc này gốc mãi tận phía Bắc. Đến Sài Gòn lập nghiệp từ Thành phố hoa phượng đỏ thì phải !? Họ đến để khẳng định mình.
Thành phố hoa phượng đỏ mộc mạc nhưng đầy chất sống. Con người Hải Phòng thẳng thắn, bỗ bã nhưng cũng đầy chất thơ. Những năm tháng chung trường. Những tháng ngày bên nhau trên giảng đường. Cùng chung niềm tin và ước vọng của những sinh viên một ngôi trường lớn nhất của thành phố biển và đào tạo chuyên ngành hành hải duy nhất của cả nước. Tình yêu và hạnh phúc của họ đã được đắp xây và mặn nồng như bao la muối mặn. Vị nồng của biển, hơi ấm của  trường đã chắp cánh. Kính Bố và Kính Mẹ đã nên duyên. Một đôi uyên ương đồng môn duy nhất của lớp ngày ấy. Kính Bố, dày cộp, nghiêm nghị và chịu đựng. Kính Mẹ, nhẹ nhàng, nữ tính và nhiệt thành. Một cặp đôi tương xứng và rất đẹp của lớp!
Vạn sự khởi đầu nan. Nghe nói, những năm tháng đầu gây dựng, “hiệu kính thuốc” nhà ấy gặp nhiều khó khăn lắm. Thời thế ấy mà. Ở một cái thành phố biển phóng túng ấy. Người làm thì ít, kẻ thất nghiệp thì nhiều. Cuộc sống gia đình mới mẻ, sao không tránh khỏi nhiều khó khăn!?  Kính Bố, dày cộp mò mẫm học nghề và tìm cơ hội tại một số cơ sở tư nhân cùng ngành học. Kính Mẹ miên man hoạch định cuộc sống gia đình. Nghĩ suy về tương lai của đứa con đầu sắp chào đời trong sự lo toan và nhiều bế tắc. Và rồi cũng nghe đồn, vợ chồng nhà kính còn mượn mặt bằng của một người bạn để bán món đặc sản “bánh đa cua” trong những giai đoạn đầu chờ đợi và lập nghiệp đầy khó khăn ấy. Có người đã từng nói:  đặc biệt mà nhiều người biết thì sẽ không còn là đặc biệt nữa. Món ăn đặc sản của người Hải Phòng nhưng rẻ tiền, dễ và nhiều người làm hình như muốn thử lòng vợ chồng nhà Kính. Kế hoạch ngắn hạn đầu đời dường như tan vỡ như những miếng gạch cua trong bát canh bánh đa của những kẻ phàm ăn mỗi buổi sáng ngày ấy. Khó khăn chồng chất khó khăn. Để lại gia đình, Kính Bố Nam tiến…

Câu chuyện thứ hai: Nam tiến và những con đường cụt.
Kính Bố vác đôi tròng dày cộp của mình vào Nam. Dò dẫm tìm đường và định hướng cuộc đời giữa một nơi xa lạ, phồn hoa và phát triển. Những năm giữa thập kỷ 90 ấy, Sài Gòn như bùng nổ và điên dại. Người ta làm ăn, người ta chụp dật. Nhà nhà làm kình tế, người người mở công ty. Có người thắng và ắt hẳn phải có kẻ thua. Kính Bố dơi vào nhóm những người thứ hai…
Bạn bè giúp nhau. Kính Bố là vậy, trong lúc khó khăn, luôn có sự giúp đỡ của bạn bè. Đầu tiên là một doanh nghiệp nhà nước trong ngành hàng hải. Một công ty dịch vụ Nhà Rồng gì đó. Lúc đầu vậy, sau đó những người đi trước, cũng theo trào lưu của xã hội, họ tách ra làm riêng. Đây là một ý tưởng táo bạo và rất hợp thời. Sẵn có khách hàng, kinh nghiệm và thương hiệu cũ để lại, họ nhanh chóng đứng vững trên thị trường vận tải nội địa Bắc Nam. Đã có lúc nghe nói, công ty của Kính Bố có thời điểm chiếm thị phần chi phối trong những lúc cao điểm của hoạt động thuê tàu này. Họ sẵn sàng bao tàu, bao cước. Họ lăn xả như những con thiêu thân vào cái thị trường nội địa bát nháo, chộp giật và chia chác. Không có luật lệ nhưng luôn tiềm ẩn quá nhiều rủi ro của kẻ làm dịch vụ nhưng dám đứng ra bao tiêu cả một con tàu. Và cùng nhiều lý do khác, kết nối của họ thất bại, đội hình tan rã. Kính Bố lại ra đi…
…Thành lập công ty riêng, tự mình khai thác. Kính Bố lại tiếp tục lao vào cái guồng xoáy đương thời ấy. Chịu đựng luôn là cá tính mạnh mẽ của Kính Bố. Nhưng bất cứ sự chịu đựng nào cũng đều có giới hạn. Kinh nghiệm trận mạc, vốn và dàn nhân viên giúp việc là những yếu tố cấu thành và xô ngã cái sự chịu đựng cao vốn có của Kính Bố. Một lần nữa Kính Bố đứng trước sự thất bại và phải lưa chọn con đường đi mới… Nhưng lần này, Kính Bố bớt cô đơn hơn. Kính Mẹ và Kính Con đã ở bên và chia sẻ… Sự nhẹ nhàng, nhiệt thành và đầy sắc sảo của Kính Mẹ. Sự trong sáng, tinh khôi của Kính Con như thể tiếp thêm sinh lực và sự quyết tâm cho Kính Bố. Hứa hẹn một thời kỳ ổn định, phát triển và bền chắc…

Câu chuyện thứ ba: Ổn định và phát triển.
Kính Mẹ năng động và sành điệu - ảnh do Toyota cung cấp
Những tháng ngày cơm bụi, ở nhờ đã chấm dứt. Kính Mẹ vào Sài Gòn. Nhà Kính xum họp…
Nghe nói, nhờ được sự hỗ trợ của một anh bạn cùng khoa trên mấy khóa, Kính Mẹ đã xin được vào làm ở một công ty bảo hiểm lớn, có uy tín và tên tuổi ở thành phố. Với một năng lực vốn có, tiềm ẩn như thời còn đi học. Sự quyết tâm của một phụ nữ trải qua nhiều vất vả, khó khăn khi xa chồng, chăm con. Kính Mẹ mau chóng khẳng định được tên tuổi và khả năng của mình . Không lâu sau đó, Kính Mẹ đã đứng vào hàng ngũ quản lý của một tổng công ty cỡ lớn. Hơn thế nữa, 20 năm họp mặt ngày ra trường vừa rồi, cả lớp được dịp chia vui và chúc mừng Kính Mẹ, một trong hai thành viên ít ỏi của lớp (không kể những người làm giáo viên) vừa làm vừa học và nhận bằng thạc sỹ. Một thành quả không phải ai cũng đạt được.
Kính Bố, sau những thất bại ban đầu cũng đã thực hiện được mong mỏi của mình: “ Cố gắng sau thời gian làm tư nhân kiếm tiền giải quyết khó khăn trước mắt, tao sẽ xin vào làm ở những công ty lớn hơn…” – Kính Bố từng nói vậy. Âu cũng là những bài học và những thu lượm quí báu cho những bước đi tiếp sau từ những thất bại ban đầu ấy. Kính Bố vào làm việc tại công ty bảo hiểm. Ở đây, khả năng, kinh nghiệm đeo bám khách hàng với một sự kiên trì và chịu đựng của Kính Bố đã đem lại những thành quả trông thấy bước đầu. Và bên cạnh đó, với tính cách nghề nghiệp đặc thù, một mạng lưới quan hệ với các khách hàng cỡ bự và có tên tuổi trong xã hội đã được thiết lập. Một sự ổn định và phát triển có thể mục thị.

Câu chuyện thứ tư : Tài sản lớn và chất lượng nhà Kính.
Bạn bè  Kính Bố, mỗi khi ngồi uống, vui mồm hay hỏi: trong công ty lớn vậy chức vụ Kính Mẹ cao hay Kính Bố cao hơn ?
“ Vợ tao chức to hơn tao trong công ty, có vẻ vậy. Tao chẳng có chức gì nhưng được cái tao độc lập tự chịu trách nhiệm, tự quyết.” – Kính Bố vui vẻ, thủng thẳng như vậy.
Thế nào cũng được, cơ cấu công ty là vậy. Nhưng, Kính Bố oách lắm chứ, một mình một khoảnh, xa trung tâm, xa “mặt trời”. Tự lo, tự chịu trách nhiệm một cái chi nhánh  mà bảo hiểm tàu (đúng chuyên nghành mà) chiếm vị trí độc tôn so với các chi nhánh khác. Công việc bận rộn, vợ chồng Kính giúp đỡ nhau… Nghĩ cũng tội, trước đây vài năm, Kính Mẹ đi công tác suốt, Kính Bố bận bịu công việc và lại có trách nhiệm chăm lo hai thằng Kính Con nữa chứ. Nhiều lần ngồi nhậu với khách, với bạn bè, chúng nó cứ đùa : lấy vợ giỏi, lấy vợ làm lớn làm gì để nó đi suốt. Còn mình ngày đi làm, tối về ôm con? Kệ, mặc cho chúng nó nói, Kính Bố với tính chịu đựng và kiên nhẫn của mình, cứ lặng lẽ làm phận sự chăm chút cho tài sản lớn của gia đình nhà Kính. Lắm hôm đang uống dở buổi, Kính bố mất tăm mấy chục phút, sau đó quay lại uống tiếp. Trời! hóa ra ông Kính này đã kịp thời đón con-đưa đi học thêm- ngồi uống lai rai-tranh thủ đón con về nhà-quay lại uống tiếp….Một cường độ làm việc quá cao cũng như một cách lập trình chuẩn như máy tính!
Đáp lại sự chu đáo và lo toan của bố mẹ, hai thằng Kính Con nhà Kính chúng tự lập và giỏi giang lắm. Nghe kể mà cứ mê! Nhất là thằng Kính Anh. Nó đã trở thành điển hình tiên tiến để bạn bè bố mẹ nó mang ra làm gương cho việc dạy dỗ con cái họ, những đứa trẻ con ít tuổi hơn nó. Chuyện rằng, bố mẹ bận bịu, nhiều khi không có nhà. Ấy thế mà Kính Anh môt mình “thay bố mẹ hành sự” từ những năm trung học cơ sở lận. Nó có thể tự nấu cơm và một số món ăn đơn giản. Chăm lo cho em ăn uống và xử lý chuyện học hành của em một cách đúng giờ và rất sư phạm. Tuy nghe đồn rằng, món ăn sở trường của bố con nhà Kính những lần Mẹ vắng nhà đi công tác là trứng luộc. Mặc dù sau này nghe tin, Kính Mẹ bất bình lắm. Bảo tin đồn oan cho mình, cho gia đình nhà Kính. Nhưng không sao, Kệ, nhanh, tiện và bổ dưỡng là được. Trứng luộc hay các món ăn cao cấp khó làm hơn thì cũng là thành quả của Kính Bố, đặc biệt là Kính Anh.
Kính Anh còn được đưa ra làm gương về khả năng học tập của nó. Nó học lãng tử nhưng hiệu quả lắm. Nhớ ngày nào Kính Bố a lô đám bạn bè đi uống chiêu đãi thằng con đỗ chuyên cấp hai, một trường thuộc hàng tốt nhất thành phố. Nghĩ bụng, bố mẹ trước đây toàn dân chuyên, con cái đỗ đạt vậy là chuyện thường. Tuy nhiên, vẫn phải mừng cho nhà Kính. Mừng cho sự độc lập và rất phương pháp của thằng Kính Anh.
Thoắt một cái, thằng Kính Anh tài tử này, lại một lần nữa cho bạn bè của bố một bữa uống chiêu đãi với kết quả thi cấp ba ngất ngưởng. Đỗ tất cả các trường chuyên chất lượng nhất thành phố. Và nó chọn lớp chuyên Anh trường năng khiếu đại học quốc gia thành phố Hồ Chí Minh. Đáng nể ! Và giờ này, Bố Kính, Mẹ Kính và bạn bè của họ chắc phải gọi nó là sư phụ trong việc học tiếng Anh. Nghe nói điểm thi TOEFL của nó gần tuyệt đối 117-118/120 gì đó. Năm Obama nhậm chức Tổng thống Mỹ, lúc đó nó còn học trung học cơ sở. Thế mà Kính Anh tự tin dịch trực tiếp cho cả nhà từ kênh truyền hình nước ngoài bài phát biểu ấy. Ngưỡng mộ! Nhà Kính có một tài sản lớn và chất lượng.

Thay cho lời kết
Nếu đầu một buổi sáng hay buồi chiều tan tầm nào đó, giữa bộn bề sôi động của người dân thanh phố. Các bạn thấy một chiếc xe Toyota VIOS mới cóong màu đỏ tươi, chầm chậm đi đúng làn đường của mình mặc cho sự hối hả và những tiếng còi xe thúc dục. Bên trong xe, chắc chắn là Kính Mẹ, với sự bình thản tự tin vốn có đang cầm lái.
Cũng những buổi chiều tan tầm thường nhật ấy. Các bạn thấy một gã trung niên với một đôi kính cận dày cộp, đi xe máy hối hả lạng lách vượt dòng người tấp nập để mau chóng đến một trường học hay một quán nhậu nào đó. Không cần lại gần , đó chính là Kính Bố, luôn tất bật với những bộn bề công việc và lo toan.
Còn vào một ngày nghỉ cuối tuần hay buổi tối thường ngày nào đó. Dọc theo những con đường với những dãy hiệu kính thời trang đủ loại và sa sỉ của cái đất Sài Gòn phồn hoa. Các bạn thấy một cậu thanh niên mới lớn dáng vẻ cao ráo. Đi một chiếc xe đạp , vai khoác túi sách, lưng đeo một cây Gita gỗ. Tai đeo máy nghe nhạc. Mắt ngước nhìn những hiệu kính thời trang sang trọng trong vẻ phớt lờ, thách thức của một đôi kính thuốc dày cộp. Hẳn đó là Kính Anh, một trong những tài sản lớn và giá trị của gia đình nhà Kính.

(Tặng gia đình nhà Kính – Hưởng ứng phong trào VIẾT VỀ BẠN – VỀ TÔI)

Thứ Hai, 9 tháng 5, 2011

HOA TULIP Ở HÀ LAN (CHÚC MỪNG SINH NHẬT THÙY DƯƠNG 07/5)

(Toquoc)-Khi những bông hoa Tulip nở rộ khắp các cánh đồng ở Hà Lan thì đó cũng là lúc mùa xuân đã gõ cửa trên đất nước này. 
Mỗi năm từ tháng 3 cho đến tháng 5, những cánh đồng ở Hà Lan tràn ngập hoa TuLip đủ màu sắc, làm mê mẩn bất cứ du khách nào đến thăm đất nước này.
Keukenhof được biết đến như “Vườn hoa của Châu Âu” là một trong những địa điểm lý tưởng nhất để thưởng thức vẻ đẹp của hoa Tulip cũng như vô vàn các loài hoa mùa xuân ở miền Nam Hà Lan
Bloemenmarkt , chợ hoa nổi tiếng ở Amsterdam
Có khoảng 7 triệu cây hoa được trồng mỗi năm ở Vườn hoa khổng lồ Keukenhof với khoảng 32 ha
Chợ hoa Bloemenmarkt nằm trên con kênh Singel nổi tiếng của thủ đô Amsterdam có bán đủ các loại hạt, giống hoa
Khí hậu ôn hoà ở Hà Lan với nhiệt độ ẩm cao vào mùa xuân là điều kiện lý tưởng để trồng hoa
Hoa Tulip, biểu tượng của Hà Lan sẽ làm mê mẩn bất cứ ai đến đất nước này
Vào mùa xuân, đất nước Hà Lan dường như được trải thảm bởi các loại hoa khác nhau như  Hoa Lay-ơn, hoa Lan dạ hương, hoa Loa kèn và dĩ nhiên không thể thiếu hoa Tulíp.

Keukenhof, trước đây là khu vực săn bắn của bang Teylingen cổ, giờ được biết đến là vườn hoa lớn nhất thế giới
Năm nay, chủ đề chính của triển lãm Keukenhof là Nước Đức: Xứ sở của thi sĩ và triết gia
Hoa ở Keukenhof được trồng lại sau mỗi năm tuỳ theo xu hướng hiện đại và sự hợp tác với một số các tạp chí về làm vườn
Những cánh đồng hoa rực rỡ màu sắc ở Keukenhof
Mùa xuân ở Keukenhof là một trong những mùa hút khách du lịch nhiều nhất ở Hà Lan

H. Hà (Theo Hello)

Thứ Sáu, 6 tháng 5, 2011

TIỆC RA MẮT CỦA LAN DƯƠNG



           Chiều tối nay 06/5/2011, Lan Dương đã ra mắt anh chị em KT26 tại TP HCM. Một bữa tiệc nho nhỏ nhưng ấm cúng và đầy ắp tiếng cười. Một số thành viên Kt26 vắng mặt do bận công tác. Bù lại bữa tiệc có sự hiện diện của Hải Bình, Minh Hương, những người bận rộn và ít có thời gian họp mặt.
Lan Dương vẫn còn một chút bỡ ngỡ với cuộc sống, công việc tại SG.
" Có vẻ nhịp độ cuộc sống và tốc độ làm việc hơi nhanh". Đó là cảm nhận và tâm sự của LD. Điều ấy là bình thường, khi thay đổi môi trường bất cứ ai cũng cần có thời gian thích nghi. Chắc chắn là LD sẽ quen và yêu thích cuộc sống nơi đây. Điều mà tất cả mọi người đều nhận thấy là LD trông khoẻ mạnh, hồng hào hơn hồi họp mặt 20 năm tại Đà Nẵng.
Mọi điều tốt lành đang chờ đón bạn của chúng ta!














 
Clip mọi người đố Minh Hương nhận ra ai là ai

ĐÂY LÀ ĐÂU?


Để chào mừng ngày chiến thắng điện biên phủ , cũng như đón chào Búp Bê KT-26 ra mắt BLL phía Nam hôm nay 06/5/2011. Tuy hơi mờ, không nhìn rõ, tôi cũng liều mình gửi KT-26 mấy bức ảnh rất cũ. Có chăng, nó cũng một thời gắn bó với mỗi chúng ta. Anh chị em chúng ta hãy chìm mình vào ký ức để tìm ra chúng ta trong những bức ảnh cũ kỹ này.
Ba vị trí ảnh chụp trên ảnh này là ở đâu ?
Ban Biên Tập Blog KT-26 sẽ có một phần quà giá trị cho những ai nhận xét trên Blog đúng nhất, nhanh nhất….!
TM BBT
Hà què !


Ảnh 1…


Ảnh 2…



Ảnh 3…

Thứ Tư, 4 tháng 5, 2011

Ngày nghỉ Lễ (Thùy Dương)


Đợt Lễ 30/4 này được nghỉ khá dài. Nhưng do con gái ngay sau đó thi hết học kỳ mấy môn chính, và cũng do chán phải chen chúc bến xe, đường xá tắc nghẽn chật chội, nên nhà tôi có cảnh: “ Năm mươi người con theo cha xuống biển, năm mươi người con ở lại rừng với mẹ”.
Tối hôm trước, tôi và thằng lớn đi xem Rock đường phố tại Hoả Lò do Tiger beer tổ chức. Mấy nhóm nhạc Orange Chains, Unlimited và 1 nhóm của Thuỵ Điển đã làm con phố trung tâm đầy những âm thanh náo nhiệt, sôi động của Rock. lần đầu cho con trai đi xem Rock, tôi không biết nó có thích không, vì thấy nó hay nghe nhạc cổ điển, Trịnh Công Sơn và hip hop. Đầu tiên thấy anh ta còn đứng yên gật gù, thế rồi hình như nhiệt tình của đám thanh niên cũng làm nó say máu hơn. Cu cậu nhảy chồm chồm không biết mệt như thể bị cho uống thuốc lắc. Tôi không xa lạ gì với mấy nhóm nhạc trong nước này. Không phải vì hâm mộ, mà vừa mới hôm trước cũng xem họ biểu diễn trong một show diễn do Yamaha tài trợ. Tôi bảo với con trai: “Mẹ tranh thủ tập bụng” Ha ha… Bọn nhóc xung quanh chắc cũng thấy lạ khi vị phụ huynh này có vẻ say sưa với nhạc rock trong 3 giờ liền. Lúc về tôi hỏi: Con có thích không mà nhảy hăng thế? Nó bảo cũng bình thường, nhưng chả nhẽ người ta biểu diễn hết mình như vậy mà mình đờ đẫn xem thì làm họ mất cả hứng. He he… Lại thế nữa!
Sáng hôm sau, ngày 30/04, tôi và năm mươi người con ở lai, xách xe máy nhằm Hồ Gươm thẳng tiến. Nắng lúc đậm lúc nhạt, bầu trời xanh cao với những chùm mây trắng trôi lững lờ. Nhìn những đám mây ấy, tôi lại nhớ lời của đạo sư Osho nói về “Con đường mây trắng” – hãy nghĩ mình là đám mây trắng: không từ đâu tới, không đi về đâu, nhưng ở trên mọi vật, mọi việc… Ánh nắng ấy chiếu dọi xuống những con phố thật sạch sẽ, vắng lặng & yên bình. Hà Nội lúc này, giống cô thanh nữ, mới hôm trước còn là quần quật trong mỏ than, mặt mũi mệt  mỏi, nhem nhuốc, quần áo tả tơi, bẩn thỉu. Giờ cô vừa tắm gội, xúng xính trong bộ quần áo ngày hội & sắc mặt thì bừng lên vẻ đẹp xuân thì. Thật đáng giá khi được tận hưởng những phút giây thanh bình hiếm có ấy giữa Thủ đô! Đến Hồ Gươm, hai mẹ con vào nhà sách Đinh Lễ (nơi có đủ mọi loại sách với giá rẻ và những người bán hàng rất thạo nghề) mua vài quyển sách mới. Tôi tóm được một quyển về chiến tranh Việt Nam của ông Heimann - một cựu bình nhì Mỹ. Những chuyện ông kể dưới góc nhìn của một tay lính trơn quá khốc liệt & vô nhân tính. Hai mẹ con tiếp tục đóng giả Tây ba lô, thư thả hoà cùng dòng người đi bộ quanh hồ Hoàn Kiếm, lượn vào Hàng Đào với chợ Đồng Xuân, lượn ra Hàng Mành ăn món bún chả ngon nổi tiếng cả nước.
Hoàng hôn phủ xuống hồ từ lúc nào chẳng biết, chỉ thấy trong ánh chiều nhập nhoạng, mặt hồ lung linh huyền ảo hơn, ánh đèn màu lấp lánh trên cây rủ xuống mặt hồ.  Bầu trời với những gợn mây xám bồng bềnh cũng như đang xà thấp dần xuống. Đêm đã buông…

(Nô te: sau câu chuyện PR này, bạn nào thích đi du lịch HN quá thì cứ đăng ký với tôi trước nửa năm nhá, We r ready to serve you, even if male or female mosquito!)

MÙA THU VÀNG ( Nguyễn Văn Hà)




MỘT GIẢI MINI TRƯỜNG ĐHHH !

Quả không ngoa khi nói: giải bong đá “MÙA THU VÀNG” của Khoa Kinh Tế là giải đấu cấp trường ĐHHH thu nhỏ. Một giải đấu của một khoa được mệnh danh là “yểu điệu thục nữ” nhất trường. Với vẻn vẹn có vài đội đại diện cho mỗi lớp cũng như đại diện cho mỗi khóa. Với lại, quân số đã ít, trong khi lực lượng nữ mỗi lớp lại chiếm một tỷ lệ rất cao. Số còn lại là những anh chàng thấp bé, nhẹ cân. Họ vào trường không phải cần qua vòng sơ tuyển sức khỏe. Hay một số anh chàng bị loại ra từ khác khoa Lái, Máy sau khi vào trường, do một lý do nào đó, trong đó nhiều anh bởi lý do chiều cao và cân nặng.
Với một khoa “âm thịnh – dương suy” như vậy, nhưng các phong trào thể thao của khoa thì chẳng kém chút nào nếu so với các khoa khác của những người khổng lồ về cơ bắp trong trường như Máy, như Lái. Ví như bóng bàn chẳng hạn, đội tuyển trường thì một nửa là sinh viên kinh tế, nửa còn lại là các thầy ờ khoa Công trình và Tổ Ngoại ngữ. Chứ tuyệt nhiên không có một bóng dáng của sinh viên các khoa khác. Bóng đá cũng vậy, đội tuyển khoa lúc bấy giờ luôn trong tình trạng thiếu trước hụt sau. Thủ môn thì củ chuối nhất trường, toàn những ông cận hết độ, bong cứ từ từ mà đi qua háng các ông ấy mà không chạm chân chút nào. Đội tuyển thì quân số “đá được” là chín cầu thủ thay vì mười một người của sân bóng lớn… Hai vị trí còn lại là chắp và cho đủ đội hình. Anh em trên sân cứ căng sức ra mà đá cho đủ thời gian, hiếm lắm mới được thay người. Tuy nhiên với truyền thống của một đội bóng đá mang phong cách thực dụng của Châu âu, pha chút kỹ thuật bóng ngắn của Nam Mỹ. Những cầu thủ nhỏ con của đội Kinh tế lúc bấy giờ luôn làm nên những điểm nóng mỗi khi họ ra sân. Hơn nữa, ở ngoài sân, luôn sôi động bởi những “bóng hồng” đam mê thể thao và không thiếu tinh thần và kỹ năng khuấy động cầu trường. Với những thế mạnh ấy, đội bong Kinh tế vận tải luôn là những đội vào sâu nhất giải, và ít nhất một lần trong 5 năm, với nòng cốt là KT-26, chúng tôi đã nâng cúp trong sự ngưỡng mộ và khâm phục của khác khoa “cơ bắp” trong trường.
Phát huy truyền thống ấy, giải bóng đá của khoa Kinh tế vận tải đã ra đời. Nó được mang tên “MÙA THU VÀNG”. Với cái tên lãng mạn ấy, hình như đã nói lên một giải bóng đá không thiếu chất thơ và cảm xúc.
Vào đầu năm học 1988-1989 ngày ấy, tôi được chủ nhiệm khoa Phan Nhiệm gọi, cùng với một số giáo viên trẻ nằm trong BCH Đoàn của Khoa về việc tổ chức một giái bong đá trong khoa. Do KT-26 là nòng cốt của các phong trào khoa ngày ấy, nhất là thể thao. Nên tôi được phân công “vửa đá bóng vừa thổi còi” cho cái giải đấu này. Phân công phân nhiệm trọng tài cũng là tôi. Bố trí lịch thi đấu cũng là mình… Cùng với sự hỗ trợ của các Giáo viên Đoàn viên và nòng cốt ban tổ chức là KT-26.
Giải mang tên “MÙA THU VÀNG” là một sự gợi ý của chủ nhiệm khoa Phan Nhiệm. Phải nói chủ nhiệm khoa là một người thích phòng trào. Có khả năng tổ chức phong trào tốt. Tuy có nhiều phong trào thất bại (như phong trào xây gara ô tô, chọn màu xe…), nhưng “MÙA THU VÀNG” là một giải rất thành công cả về chất lượng giải cũng như về mặt tổ chức. Mấu chốt của sự thành công là một sáng kiến rất “bóng đá chuyên nghiệp” của chủ nhiệm khoa. Cũng xuất phát từ chỗ âm thịnh-dương suy”, thiếu người ở các lớp, nên qui chế của giải là mỗi đội được phép “thuê” 03 cầu thủ từ các khoa khác. Đó là sự khác biệt, là mấu chốt của thành công !
Do chỉ có khoa Kinh tế lúc bấy giờ (thực tình lớp xếp dỡ lúc đó cũng có hai em) là độc quyền có những “bông hồng”. Cho nên khi đưa ra qui chế 03 cầu thủ thuê ngoài ấy. Các đội chả mất tiền thuê, mà các chàng “cơ bắp” cứ xếp hàng casting để được thể hiện với các em Kinh tế. Mỗi trận đấu lúc bấy giờ luôn đầy ắp sự cổ vũ cuồng nhiệt từ các khán đài không có ghế. Từ các cổ động viên rất chuyên nghiệp từ trong hai lớp có đội thi đấu, từ các cổ động viên của các cầu thủ đá thuê, từ các cổ động viên trung lập khác đến sân” xem bóng thì ít, ngắm các em thì nhiều”. Cũng đôi khi là các cổ động viên nhí đi trăn trâu cắt cỏ gần đó… Không khí giải khoa sôi động có khi hơn cả giải bong đá trường. Sau nàu máu mê quá, cũng đấm, cũng đánh nhau. Có thằng gãy tay, rách mắt, mang vác nhau lên bệnh viện cấp cứu thường thường. Cũng như có lớp còn thuê cả cầu thủ chuyên nghiệp từ các đội A-1 lúc bấy giờ đóng trên địa bàn Hải Phòng như Công An Hải Phòng…. Những khẩu hiệu, sologan rất chuyên nghiệp được các đội “mượn” bảng tin của trường để thể hiện trước và sau các trận đấu trong sự ghen tị của các khoa khác. Cũng như sự bực mình của các ông làm công tác thông tin tuyên truyền của trường. Tôi còn nhớ một khẩu hiệu rất “khủng” từ một đội yếu nhất khoa – KTB25 : “ Cơn lốc Biển 25 sẽ cuốn băng chú thỏ rừng KT..” hay “ Hãy đợi đấy chú thỏ trắng” … v.v..
“MÙA THU VÀNG” khởi động và đi được hai mùa trong không khí sôi động của giải. Và cũng như công trình gara xe khách của khoa, nó đã kết thúc trong sự nuối tiếc của các sinh viên khoa kinh tế lúc bấy giờ, khi những nòng cốt của giải là KT-26 đã ra trường…. Một giải phong trào của khoa , như một giải trường thu nhỏ và mang đậm dấu ấn KT-26… Không những là những người tổ chức, trong tài, mà cả hai mùa giải ấy các trận cầu kinh điển đếu mang dấu ấn KT-26. Cũng như hai trận trung kết của hai mùa giải đều có mặt KT-26.. Những cả hai trận đều thua lớp KT1-27… Một sự kỳ lạ  thú vị của “MÙA THU VÀNG”

NHỮNG TRẬN CẦU KINH ĐIỂN…

Trận Kinh tế 2-26 gặp KT28 mùa giải thứ nhất…
KT28 với thành phần là các đàn em rất thư sinh nhưng khéo léo mới vào trường (Phong cún – Tuấn…) và một số cầu thủ thuê. KT2-27 nòng cốt là những tay cơ bắp nằm trong đội tuyển khoa của lớp như Nam đao – Lâm ác khơ mét – Văn Dũng – Khôi đá người trúng hơn đá bong – Sơn teo xác ướp nhưng chân rất cứng… Kết hợp với toàn bộ các ngôi sao của KT1-26 . Đúng chỉ có KT-26, họ luôn đi bên nhau từ những ngày ấy. Tuyệt nhiên không có lính đánh thuê bên khoa khác…
Tỷ số là bao nhiêu, tôi cũng đã quên mất rồi…!
Chỉ biết rằng, với cái dáng nhỏ thó thư sinh của Phong “cún” đàn em. Trong trận, nó cứ loắt thoắt, vặn vẹo “kiểu gôn tôm” … đã làm nóng mắt các đại ca KT-26 lúc đó luôn là nòng cốt đội tuyển khoa. Nhất là tay đồ tể Nam đao. Thế là trong một lần vặn vẹo, lắt léo của Phong cún… Nam đao “dí” tiếp mấy nhịp… Phong cún vẫn lắt léo và thoát hiểm . Cũng như bằng cách tỳ người khéo léo, nó vẫn “sỏ háng” Nam đao…Một sự tranh chấp ngoài bong đá… Nam đao và mấy thằng đại ca 26 nhảy bổ vào “ủ lò” thằng bé. Mãi sau đó,  Hoàn “què” lớp trưởng KT2-27 nhảy vào dàn xếp. Nể mặt, cuộc chiến không bóng đá kết thúc… Bẽ mặt mấy thằng anh KT-26 mang danh nòng cốt đội tuyển khoa, thế mà nhảy hội đồng “tẩn” thằng em dại mới vào trường !
          Một giải đấu phong trào nhưng ẩn chứa tính bạo lực…!

Trận KT1-26 gặp KTB-25 mùa giải thứ nhất….
Một đội yếu nhất giải (chưa tính đội giáo viên) đấu với liên quân KT-26 luôn là ứng cử viện vô địch. Nhưng lại là một trận cầu mang toan tính của cả hai đội. Đội KTB-25 cần một tỷ số đẹp để đi tiếp. Đội KT1-26 cần “tiền thuốc nước”. Hơn nữa KTB-25 có rất nhiều “chiến hữu xưa” đang học ở KT-26, nên một sự thỏa thuận đã được thực hiện. Nam đao, Văn Dũng, Lâm ác khơ mét không đá cho KT1-26 như thường lệ mà đá cho KTB-25. Hà què làm trọng tài thay vì đá cho đội nhà…!?
Tỷ số trận đấu là bao nhiêu, sao mà nhớ được, nhưng hợp lòng cả hai đội… Sao không cơ chứ!? Từ trọng tài đến cầu thủ đã diễn trên sân mà! Lại còn diễn quá mức nữa chứ. Thế là sang hiệp hai, Nam đao nóng mắt. Sao không nóng cho được khi mà cả trọng tài và cầu thủ KT1-26, chúng nó đá cứ như diễu, để Nam đao một mình một sân “đá” thật. Tự trọng bị tổn thương, Nam đao khùng lên, cứ gôn KT1-26 mà “phang” cho rách lưới. “Phản thùng” chăng! Tôi và anh em KT-26 nghĩ là Nam đao “phá vỡ cam kết”, thua thì đội KT1-26 cũng mệt… Nên Hà què từ chỗ là trọng tài, nhảy vào trận…
Sau trận đấu, cả đội ra “chửi” Nam đao. Thấy vậy Nam đao cười hóm hỉnh và bảo “Đ. Mẹ chúng mày đá mà thả vậy, tức chết mẹ..” còn Văn Dũng nói : “ Chúng mày cứ lo, kệ Nam đao, còn tao hậu vệ dưới này, đến cuối trận Nam đao mà đá thêm vào gôn KT1-26 thì tao đá phản vào lười nhà KTB-25…”
Một giải đấu phong trào nhưng cũng nhuốm màu tiêu cực….

Trận KT1-26 gặp KT2-26 mùa giải thứ 2….
Gà nhà đá nhau. Mặc dù xếp bảng luôn “né” để hai đội gặp nhau. Nhưng năm ấy, anh em “trong nhà” gặp nhau….
Trận này xếp lịch thoải mái, muốn đá giờ nào thuận lợi cho việc học đều được. Ban tồ chức mà! Anh em trường kỳ đá bóng cùng nhau. Luôn song hành trong các trận cầu của mỗi đội. Ấy thế mà trận “Derby” KT-26 vẫn xứng đáng là một trong những trận derby kinh điển của làng bóng đá thế giới… Không khí trước trận đấu nóng lên suốt một tuần trước trận đấu. các cầu thủ hai đội kích bác nhau nhằm muốn thể hiện vị trí của mình trong thành phần đội tuyển khoa. Các bên đưa ra chiến thuật. Bên KT2-26 sẽ làm một trục dọc trên sân Nam đao – Lâm – Văn Dũng… Với tiêu trí, Hà què muốt sút bóng vào gôn, xác phải qua ít nhất ba thằng cơ bắp này…
Ấy thế mà trận đấu được diễn ra vì lý do “không bong đá”. Hôm đó Khương KT1-26 mải đánh bạc, không đi học…. Một cầu thủ trụ cột của KT1-26. Thế là các cầu thủ KT2-26 “khích tướng” để trận đầu diễn ra trong ngày hôm ấy – “Chúng mày sợ à!?”. Thế là cơn sỹ diện bốc lên… “đồng ý”. Trong khi đó Khương đã được khẩn cấp thông báo “đi đá bóng gấp!”.
Trận đâu diễn ra sôi động, quyết liệt đúng như những trận derby kinh điển khác trên thế giới. Và kết quả cũng vậy - HÒA. Tuy nhiên, KT1-26 có một cầu thủ phải đi khâu mấy mũi do rách da mắt. Thằng Thắng hợi bị đòn!

Trận Giáo viên – KTB25 năm thứ nhất..
Hai đội quá yếu! Chất lượng chuyên môn khỏi bàn. Tỷ số cũng không có ý nghĩa. Vấn đề ở trận này là các thầy làm cầu thủ… Tôi và mấy anh em KT-26 vẫn được mời đi đá mổi khi đội giáo viên ra sân. Hôm đó cũng vậy. Tiết thầy Hải đen. Sắp đến giờ đá bóng, vậy mà ổng “phọt” ngay một bài kiểm tra cho cả lớp. “Ông này phá cam kết chăng, hay có thằng khác đá hộ rồi?” – Tôi nghĩ vậy. Rón rén ra ngoài , tôi hỏi : “Sao hôm nay đi đá bong mà anh?”. Trời ông ấy mê tín và máu bóng đá thật : “ Mấy đứa con gái lớp mày đen lắm, hôm nào ra cổ vũ bọn tao toàn tha. Hôm nay cho chúng nó ở nhà. Tí nữa mày lặng lặng ra sau nhé !”
Một giải phong trào nhưng rất được coi trọng. Kể cả giáo viện, đội yếu nhất mà cũng hy vọng…!

Trận trung kết KT1-26 gặp KT1-27 mùa giải thứ nhất…
Thực ra là liên quan KT-26, nòng cốt khoa Kinh tế đá với KT1-27 công với Trung lái (gôn) Quang điện – một thằng Nam Lái (?) đá tiền đạo…KT1-27 là đội tổ chức quá tốt. Chúng biết không mạnh bằng KT-26 , nên đá biết người biết ta. Kèm người chắc chắn. Nhất là tôi luôn bị thằng Cốc Vũ một chân điền kinh có hạng và không biết đá bóng. Cứ theo sát tôi như hình với bóng. KT-26, ra sân với thế trên chân nên chủ quan. Càng đá càng “cú”, càng bế tắc. Đời là thế, chủ quan khinh địch, nên ra trận bị choáng khi địch mạnh hơn ta tưởng…
Và cái gì đến cũng đến. Sự nôn nóng và cay cú đã xuất hiện… Một thằng KT1-27 bị Khương tung người vô lê - thằng Bình sún bị gãy tay…. Không khí trùng lại, sự lo sợ, thất thần trên các khuôn mặt cầu thủ KT-26. Trong khi đó, ở phía bên kia sân, sự hừng hực, khí thế quyết tâm trả hận cho đồng đội được các cầu thủ KT1-27 thể hiện rõ…
Và rồi thằng Viện , nhỏ thó chuyên đá gôn tôm đã đi một đượng bóng dọc biên qua hết các chân cứng đờ và khuôn mặt thẫn thờ của KT-26 … 1-0, KT1-27 vô địch !


Trận trung kết KT2-26 gặp KT1-27 mùa giải thứ hai…
Năm sau đó, KT2-26 vào chung kết với KT1-27. Kịch bản trận trung kết mùa giải trước. Một trận phục thù trước khi ra trường. Tôi và các đồng đội nghĩ vậy. Quyết tâm, không chủ quan…!
Trận đấu được tổ chức trên sân tập của đội CA HP. Sân đẹp hơn, thuận lợi cho đội KT-26 phô diễn khả năng bóng đá của mình… Và cũng như mùa giải trước. Chúng tôi lại bị bất ngờ và bất lực trước sự tổ chức rất tốt của KT1-27. Một kịch bản tương tự trận trung kết năm trước đã xảy ra. KT-26 lại dơi vào tâm trạng hoảng loạn và bế tắc. Các cái đầu nóng lại xuất hiện… Một thằng KT1-27 nằm sân - Thằng Sơn tóc đỏ, nó khỏe lắm, lại có võ nữa chứ. Ấy thế mà trong lúc tranh chấp bên phần sân nhà với hai ba thằng nữa. Nó rơi xuống nắm bất tỉnh, mặt xanh như tàu là chuối. Đồng đội khênh nó ra sân, hô hấp nhân tạo. Nó được thay ra và sau này nghe nói nó sợ, không bao giờ đá bóng nữa. Có tiếng cãi vã, đổ tội cho nhau… Duy chỉ có một thằng - thằng không biết đá bóng. Nó là bạn tôi, thằng Sơn “con” KT1-27 nó nói nhỏ : “cú chơi này chỉ có thể là Hà què” . Nó nói đúng. Nhưng tôi thực tình không phải “chơi” nó. Nó là hậu vệ mà. Tôi đá tiền đạo. Một chút kinh nghiệm che chắn và chút ranh ma, nhưng tôi không ngờ nó bị nặng như vậy!
Và một lần nữa, KT1-27 lại ghi bàn và ôm cúp vộ địch trong sự bất lực “của giải ngân hà KT-26”…

Một số hình ảnh trước trận trung kết KT1-26 gặp KT1-27 mùa thứ nhất ngày 29/9/1988.



 Như nói lúc đầu, “Cái đầu voi đuôi chuột” trong các phong trào ngày ấy một lần nữa thể hiện ờ “MÙA THU VÀNG” . Năm sau gần như vắng mặt chủ nhiệm khoa và các giáo viên. Trận chung kết cũng không có sự hiện diện của họ nữa. “MÙA THU VÀNG” đã ngay sau đó trở thành hoài niệm khi KT-26 ra trường…


Các bạn hãy tự nhận ra mình, ra bạn mình trong các bức ảnh quí hiếm hơn 20 năm về trước. Một bức ảnh quí khi có sự hiện diện của Chủ nhiệm khoa. Giáo viên, Giáo viên thể dục (trọng tài trận CK) và đại diện của các bóng hồng hai lớp có đội bóng vào Chung kết. Cả hai năm KT-26 đều thất bại trong các trận chung kết, với rất nhiều lý do như kể trên. Và mỗi cầu thủ, cổ động viên chúng ta cũng có và tìm ra cho mình một lý do để giải thích cho sự lạ kỳ thú vị của cái thua ấy, của “MÙA THU VÀNG” . Nhưng riêng cá nhân tôi, ngoài các lý do về thế trận trên sân, tôi còn có một lý do rất không bóng đá. Đó chính là bóng hồng KT1-27 trên sân bóng đá ngày ấy….

Nguyễn Văn Hà